mực của con nhà quyền quý. Thế nhưng, anh lại là cấp trên của cô. Mà cấp trên của cô cũng không có gì quan trọng, điểm mấu chốt là anh luôn nói năng thận trọng, lạnh lùng nghiêm túc. Những thứ này cũng có thể cho qua, vấn đề chính là quan hệ của họ rất bất hòa, anh rất ghét cô.
Ví như lúc này, mắt anh cũng chẳng thèm để ý đến cô.
“Cái này, hôm nay tôi ngủ quên.” Diệp Hân Đồng lí nhí.
“ Đánh lỗi, ra ngoài viết bản kiểm điểm.” Đầu anh cũng không ngẩng lên.
“Này, anh cũng biết hôm qua tôi uống say, cho nên mới trễ một chút xíu.” Diệp Hân Đồng bất bình kêu lên.
“Tên tôi không phải là ‘này’, tôi là cấp trên của cô. Hôm qua tôi đã cảnh cáo cô đừng đi.” Vũ Văn Thành ngẩng đầu, khuôn mặt vô cùng hoàn mỹ, ánh mắt thâm thúy khó đoán nhìn thẳng Diệp Hân Đồng khiến cô bất giác chột dạ.
Nhưng mà, một khi bị đánh lỗi, tương lại chính trị của cô sẽ không còn.
Diệp Hân Đồng đứng ì đấy không có ý định đi ra, như thể mong chờ anh thay đổi ý kiến.
“Sao còn chưa đi?”Anh nhíu chặt mày, khuôn mặt phiền não. Sau đó cúi đầu làm việc, kiên nghị tỏ ý không tha ra lệnh đuổi khách.
Anh ta ghét cô đến thế ư? Chỉ là có chút bất hòa thôi.
“Này, tư tiểu học đến giờ anh luôn nhằm vào tôi, chỉ muộn một chút xíu…”
Anh đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắc sắc lạnh, câu nói tiếp theo cô nuốt vào bụng, đôi mắt đẹp mở to, nũng nịu mà oan ức.
Xoay người, hất cằm lên, nước mắt đọng đầy trong mắt.
Cô không muốn khóc, đặc biệt trước mặt Vũ Văn Thành.
Vừa mở cửa ra, tiểu Khả đã lo lắng chạy tới.
“Cậu không sao chứ?”
Diệp Hân Đồng cười khổ kèm theo một chút khinh bỉ bất đắc dĩ, đi về chỗ của mình, bất lực quăng mình xuống ghế.
“Rốt cuộc thế nào?” Tiểu Khả đi theo cô, thủ thỉ quan tâm.
“Áp bức quá.” Giọng nói trong trẻo pha chút phẫn nộ.
“Hay là cậu lại cầu xin đi. Ba cậu chẳng phải vì cứu hai an hem nhà họ mà chết đấy sao. Không nhìn mặt dân cũng phải nể mặt phật chứ.”
Diệp Hân Đồng nhíu mày phiền não.
“Thôi quên đi. Vũ Văn Thành mà nghĩ đến cái này, dã không bắt mình viết bản kiểm điểm rồi. Làm thế khác nào uy hiếp anh ta.”
Diệp Hân Đồng xách túi lên.
“Đi đâu đấy?” Tiểu Khả kéo tay không muốn cô bạn thân lại tiếp tục gây họa.
“Đi tìm một anh người yêu giàu có, kết hôn để thoát khỏi cái cục cảnh sát này.” Diệp Hân Đồng dối lòng, hất tay cô bạn.
Diệp Hân Đồng bực dọc chạy ra khỏi cửa phòng làm việc, đột nhiên gặp phải Lý Đốc Sát đang cau mày nhìn cô có vẻ kinh ngạc soi sét.
“Đi theo tôi.” Nói xong Lý Đốc Sát xoay người, Diệp Hân Đồng ngờ vực chạy theo.
Vừa đến phòng Lý Đốc Sát, bắt gặp một ông lão tóc bạch kim ngồi trên ghế salon, thoạt nhìn rất nho nhã nhưng khuôn mặt không chút biểu cảm trông hơi đáng sợ, có cảm giác áp bức như kẻ bề trên.
Ông lão quan sát Diệp Hân Đồng đang đi vào. Lý Đốc Sát đi về phía bàn làm việc, lấy một tập hồ sơ đưa cho Diệp Hân Đồng. Cô nghi hoặc mở ra, trong đó có tấm hình một người thanh niên, mái tóc hơi xoăn, đôi mắt hẹp dài một bên nhắm, trong tay là một khẩu súng lục Desert Eagle, anh tuấn hướng về ống kính. Khóe miệng khẽ nhếch, tự tin ngạo mạn, bên dưới gương mặt đẹp trai là một thân hình cường tráng, một bộ vest đen mặc trên người hết sức xa hoa.
Nếu nói Vũ Văn Thành là người đẹp trai nhất cô từng gặp thì người này có ngoại hình sánh ngang với anh.
“Tên cậu ta là Mặc Tử Hiên! Mang hai dòng máu Trung-Hàn, mẹ là vương tộc Hàn Quốc, cậu hiện nay là đức vua Lý Trí của Hàn Quốc. Cậu ta quay về xử lý công việc của cha ở tập đoàn Mặc Tường. Hoặc tiếp nhận, hoặc giải tán, hoặc chuyển nhượng, cũng có thể bán đấu giá. Trong lúc cậu ta ở Trung Quốc, cục cảnh sát phái cô là cảnh sát nằm vùng bảo vệ cậu ta.”
“Cảnh sát nằm vùng, tôi ư?” Diệp Hân Đồng không tin vào lỗ tai mình, đã một năm rồi, đây là lần đầu tiên cô được cắt cử làm nhiệm vụ.
Lý Đốc Sát buồn phiền gật đầu.
“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.” Diệp Hân Đồng ưỡn ngực, vừa vui mừng vừa kích động, bỏ qua sự đả kích vừa rồi của Vũ Văn Thành.
Ông lão đứng dậy gật đầu với Lý Đốc Sát. Sau đó quay sang Diệp Hân Đồng vẻ mặt vẫn không có biểu hiện gì nói: “Bây giờ đi theo tôi”
Lời ít, ý nhiều, nói xong ông quay người đi ra ngoài.
Diệp Hân Đồng theo sát.
Bên ngoài cục cảnh sát, một chiếc Rolls-Royce sang trọng lẳng lặng đứng giữa ban ngày, ánh sáng bạc xa xỉ cho thấy chủ xe là một người cao quý. Bên trong cửa kính đen, một đôi mắt u ám nóng nảy nhìn về phía cô gái đang chạy tới.
Đôi môi đầy đặn kiên nghị tuyệt đẹp khẽ nhếch lên, có chút đùa cợt. Vung tay một cái.
“Diệp Hân Đồng, sẽ sớm gặp nhau.” Giọng nói trầm ấm giàu từ tính, vừa hài hước lại kiêu ngạo.
Vũ Văn Thành vội vàng chạy vào phòng làm việc của Lý Đốc Sát.
“Gọi cô ấy lại!” Đứng trước mặt Lý Đốc Sát đã lớn tuổi, sắc mặt Vũ Văn Thành lạnh như băng.
“Thành.” Tổng giám sát khẽ nhíu mày, dừng lại một chút rồi nói rất ý tứ: “Cậu rốt cuộc muốn bảo vệ cô ấy đến khi nào? Theo năng lực của cậu bây giờ đã có thể lên đến Tổng cảnh ty rồi, cậu rốt cuộc nghĩ gì thế?”
Vũ Văn Thành mặt lạnh như băng không nói gì.
“Cậu cứ như vậy sẽ làm khó cho tôi! Bề ngoài thì vị trí của tôi cao hơn cậu, nhưng tôi và
