Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210801

Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.

đẩy ra. Anh không phòng bị phồi phịch xuống đất.

“Đừng như vậy” Diệp Hân Đồng quát lên với anh rồi chạy về phía biệt thự.

Mặc Tử Hiên phiền não nhíu mày, cũng đứng lên chạy về phía đó.

Mặc Tử Hiên vừa vào đến biệt thự định tìm Diệp Hân Đồng thì Kim Phủ Điền cầm bóng chuyền đi ra đứng trước mặt anh “Mặc Tử Hiên, chúng ta đi đánh bóng chuyền đi.”

Trong biệt thự, mọi người lục tục đi ra.

Kim Lệ Châu cũng đi tới, dịu dàng khoác Mặc Tử Hiên, dịu dàng hỏi: “Anh vừa đi đâu vậy?”

“Đi ra ngoài hóng mát một chút.” Anh phiền não tìm Diệp Hân Đồng.

Diệp Hân Đồng từ từ đi ra, tựa vào tường trên hành lang, sắc mặt rất tệ.

Đương nhiên sắc mặt cô không thể tốt, Mặc Tử Hiên vừa thổ lộ với cô, bây giờ lại cùng Kim Lệ Châu anh anh em em, cô tin những lời đó mới lạ, chỉ dám nghĩ đó là hư tình giả ý của anh.

“Đi thôi,chúng ta ra ngoài chơi bóng.” Kim Phủ Điền vui vẻ nói to, chạy ra khỏi biệt thự đầu tiên, đám con trai lục tục đuổi theo phía sau.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Kim Lệ Châu cũng vui vẻ lây, kéo Mặc Tử Hiên ra ngoài.

Lee Yul đến bên cạnh Diệp Hân Đồng “Chúng ta cũng ra xem đi.”

Diệp Hân Đồng rã rời phờ phạc lắc đầu. Trong lòng có chút tức giận.

“Đi đi, cô ở biệt thự một mình sẽ rất buồn.” Lee Yul vẫn dịu dàng mời mọc.

Diệp Hân Đồng lúc này cũng đang suy nghĩ lung tung, muốn thoát khỏi mớ bòng bong này.

Cô gật đầu, đi ra ngoài.

Đám con trai chia làm hai đội so tài.

Tất cả đám con gái đều đứng bên đội Mặc Tử Hiên cổ vũ.

Diệp Hân Đồng vừa nhìn thấy Mặc Tử Hiên lại có chút phiền muộn, ngẩng đầu nói với Lee Yul: “Tôi muốn đi một mình.”

“Tôi đi cùng cô” Lee Yul vẫn nhẹ nhàng, quân tử.

“Không cần”

“Lúc tôi buồn bực cô đồng ý theo tôi, lúc cô không vui tôi cũng muốn chia sẻ với cô.”

Diệp Hân Đồng lúng túng cười “Tôi có cái gì không vui đâu, chỉ cảm thấy hơi phiền cho nên muốn đi dạo.”

“Tôi đi cùng cô, cũng đúng lúc tôi có cái này cho cô.” Lee Yul cười nhạt.

“Vậy cũng được.” Thịnh tình khó chối, Lee Yul cứ nhiệt tình như vậy làm cô khó có thể từ chối đành đồng ý.

Bọn họ cùng quay đi, muốn rời khỏi cái chỗ náo nhiệt này.

“Lee Yul, cùng chơi đi” Mặc Tử Hiên đột nhiên gọi to Lee Yul, trong mắt đầy sát khí, nhưng miệng lại tươi cười.

“Không chơi.” Lee Yul từ chối thẳng.

“Lee Yul, cùng chơi đi mà. Mặc Tử Hiên thật lợi hại, anh đến dập tắt nhuệ khí của anh ta đi.” Kim Phủ Điền không nói thêm gì liền kéo Lee Yul qua.

Lee Yul nhìn Diệp Hân Đồng, cô nhẹ nhàng gật đầu, như thể đồng ý.

Diệp Hân Đồng đứng ở bên đội Lee Yul.

Mặc Tử Hiên đánh bóng hiểm hóc, quả nào cũng đầy sát khí đánh về phía Lee Yul.

Trông Lee Yul rất yếu, Diệp Hân Đồng tỏ ra lo lắng, cô càng lo lắng, Mặc Tử Hiên càng tức giận, sức phát bóng của anh ngày càng nặng hơn.

Rốt cuộc, một quả bóng bay tới, Mặc Tử Hiên chớp thời cơ, nhảy lên đập lại, quả bóng đập mạnh vào người Lee Yul.

Nhưng lúc nhảy xuống, chân không vững, Mặc Tử Hiên ngã lăn ra đất.

Tình hình bắt đầu hỗn loạn, một đám con gái chạy về phía Mặc Tử Hiên, ân cần hỏi han.

Diệp Hân Đồng liếc anh một cái, không do dự chạy về phía Lee Yul, lo lắng hỏi “Cậu không sao chứ?”

Lee Yul vuốt ngực, lắc nhẹ đầu.

Diệp Hân Đồng tức giận trừng mắt với Mặc Tử Hiên.

Mặc Tử Hiên cũng không vừa trừng lại cô, chân anh bị thương mà cô lại chạy tới chỗ kẻ địch, cảm giác bị người yêu phản bội khiến anh tức muốn hộc máu.

Hai người tức giận nhìn nhau, toàn mùi thuốc súng.

Kim Phủ Điền làm trọng tài, hỏi Lee Yul trước xem có sao không.

Lee Yul dịu dàng cười lắc đầu.

Mặc Tử Hiên đau mắt cá chân, tức giận nhìn Diệp Hân Đồng và Lee Yul không thèm nói gì.

Anh mặc kệ mắt cá chân sưng vù tiếp tục tranh tài.

Không hiểu do bất tiện hay là cố ý, nhiều lần anh đánh bóng rất khó khăn.

Một quả bóng chuyền tới, Mặc Tử Hiên ra sức đánh lại rồi ngã lăn ra đất, bóng bay lên, Kim Phủ Điền mạnh tay đập lại, Mặc Tử Hiên chưa kịp né tránh, bóng đập thẳng vào ngực.

“A” Mặc Tử Hiên bực bội kêu lên, nằm vật xuống đất, đám người lại xô tới, trừ Lee Yul vẫn rất bình tĩnh và Diệp Hân Đồng thì đang tức giận.

Diệp Hân Đồng châm chọc cười: “Đáng đời”

Cô nói xong đi về phía biệt thự, Mặc Tử Hiên có nhiều người quan tâm hỏi han ân cần rồi, không thể chết được.

Mặc Tử Hiên nhìn qua kẽ hở giữa đám đông nhìn bóng lưng Diệp Hân Đồng bỏ đi, anh cảm thấy tim mình còn đau hơn thân thể rất nhiều.

Diệp Hân Đồng trở lại phòng của mình, cảm thấy tâm trạng phiền muộn, chỉ muốn gọi điện cho bạn thân tiểu Khả.

Cô nghĩ có thể mượn điện thoại Lee Yul nên hào hứng chạy về phía phòng cậu ta, cô đẩy cửa đi vào đúng lúc Lee Yul đang thay quần áo.

Cậu ta rõ ràng rất gầy nhưng bụng có tới bảy tám múi cơ.

Diệp Hân Đồng nhanh chóng quay mặt đi: “Xin lỗi, tôi không biết cậu đang thay quần áo.”

Lee Yul thong thả mặc áo sơ mi vào, nở nụ cười rạng rỡ.

“Cô xấu hổ à? Xong rồi, có thể quay lại.”

Diệp Hân Đồng quay lại, hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình làm hắn nhìn càng gầy, có lẽ vì khung người nhỏ lại thêm vẻ u buồn khiến cô có cảm giác trông hắn thật mỏng manh yếu đuối.

Diệp Hân Đồng vẫn nhìn chằm chằm Lee


XtGem Forum catalog