truy tìm trên người cô nhưng khi mở hệ thống định vị ra không hề có tín hiệu nào.
Cô cố ý tránh anh, đã xảy ra chuyện gì?
"Rầm" một tiếng, Lương Úy Lâm tâm phiền ý loạn từ trong ao đứng dậy, lấy áo choàng tắm màu trắng mặc vào, sải bước hướng gian thay đồ đi tới, chuẩn bị rời đi.
Bác sĩ Nghiêm theo ngay, sau đó để ly rượu trong tay xuống đứng dậy: "Có thể là. . . . . Đoàn Dạ."
Lương Úy Lâm đang thay quần áo, động tác ngừng lại, một câu đánh trúng người trong mộng! Nhưng trả lời anh vẫn là hoàn toàn yên tĩnh. . . . . .
Đoàn Dạ. . . . . . Đoàn Dạ. Giỏi lắm! Tất cả ác ý khiêu khích anh mặc kệ dù là bạch đạo hay hắc đạo nhưng anh không thể coi một chuyện như không….
Nhưng hiện tại có thể. . . . . .
Cửa lần nữa bị đẩy ra, cắt đứt suy nghĩ của anh. Đi vào là Hàn Diệc Phi. Hắn gật đầu chào Nghiêm Quân hạo một cái, thẳng tắp đi tới trước mặt Lương Úy Lâm đưa điện thoại di động của anh, "Chủ nhân, điện thoại của người."
Lương Úy Lâm nhàn nhạt nhìn lướt qua, là một số xa lạ, nhận. Mà người biết số của anh không vượt quá 5 người, vậy…
"Lương Úy Lâm ."
"Lương Tiên Sinh, còn nhớ tôi không?" Trong điện thoại truyền tới một thanh âm tươi cười của một người đàn ông.
"Sneidjer—— Đoàn Dạ." Trí nhớ của anh luôn luôn kinh người, nghe qua thanh âm, cũng sẽ không quên.
"Ha ha, Lương Tiên Sinh quả nhiên lợi hại." Đoàn Dạ ở đó đầu dây bên kia cười khẽ một tiếng, vẫn tao nhã lịch sự như cũ."Có chuyện gì?" Anh biết, người đến không có ý tốt, thiện giả bất lai. Mới vừa rồi Quân Hạo nhắc tới hắn, hắn lập tức điện thoại tới.
"Không có gì, tôi chỉ là muốn thăm hỏi thiên kim của Lương Tiên Sinh, không biết cô bé có tốt không?”
"Anh không phải cần phải quanh co lòng vòng, con gái của tôi không phải Đoàn Dạ như anh có thể động đến được.”
"Vậy sao? Không bằng anh bây giờ gọi điện thoại trở về xác nhận một chút?" Thanh âm bên đầu điện thoại kia giọng nói mang theo vài phần hả hê.
"Tôi không cần gọi điện thoại." Lương Úy Lâm cười lạnh, con gái của anh từ khi còn nhỏ anh đã sắp xếp bảo vệ nghiêm mật không có bất kì ai có thể tổn thương nó, hướng chi hiện tại con bé đang ở cùng cha mẹ anh ở trong thành Zurich, chuyện như thế càng không thể.
"Không hổ là Lương Úy Lâm , xem ra nghĩ lừa anh cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy."
"Nói nhảm nói đủ rồi?" Anh tính cắt đứt điện thoại di động, muốn tra Đoàn Dạ hắn không dễ dàng sao?
"Ha ha. . . . . ." Trong điện thoại truyền đến tiếng cười hả hê "Lương Tiên Sinh, chắc là tân hôn vui vẻ chứ? Tôi nghĩ cô dâu giống như không tốt chút nào.”
Tay đè nút tay bỗng dừng lại, âm lãnh nói ra “Mày nói cái gì?” (đổi xưng hô nhe cho giống lão đại tí :v)
"Lương Úy Lâm , cô dâu của anh đang ở trong tay tôi, anh tin không” Bồn tắm hào hoa an tĩnh vang lên tiếng vang, Hàn Diệc Phi và đám người vừa mới ra ngoài trong vòng ba mươi giây đã chạy đến, lại thấy một phòng bị đổ nát, điện thoại đắt giá bị chia năm xẻ bảy trên mặt dất.
Bọn họ sợ đứng ở nơi đó, không dám động.
Đi theo Lương Úy Lâm rất lâu, anh đều lãnh nhạt chưa từng giận như thế, chính là loại lãnh huyết có thể làm người ta chết rét mà hôm nay như ngọn núi lửa bộc phát, có thể không hù bọn họ sao? Tại sao chủ nhân nhận điện thoại mà có thể thành như vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
"Lâm, thật sự là hắn?" Nghiêm Quân Hạo mặc quần áo tử tế sang đây xem trên mặt đất cái bồn hoa Lương lão đại mới đá hư, đóa hoa màu hồng đáng thương nằm trên đất. Chậc chậc, hỏa khí không phải bình thường đâu!
Nhược Tuyết, chỉ có em mới có thể làm cho người đàn ông lãnh khốc như vậy thành ra thế này.
Không có trả lời Nghiêm Quân hạo, hai tay hắn nắm thành quyền, thần sắc khó phân biệt, thanh âm như roi, hung hăng quất lại đây, "Thông báo Alger."
Alger là thủ hạ tinh mật nhất tổ chức tình báo của Lương Úy Lâm , bọn họ phụ trách tất cả công tác tình báo, có thể không khoa trương chút nào nói, chỉ có bọn họ không muốn biết chuyện, không có chuyện bọn họ không tra được. Nhận được mệnh lệnh Hàn Diệc Phi liên lạc hắn.
Anh nghĩ trước kia người phụ nữ này cố chấp trốn không muốn gặp anh cũng không nghĩ đến Đoàn Dạ có thể tra ra hành tung của bọn họ mà đi theo tới đây, cho nên anh mới không có điều động khu tình báo.
"Tra, lập tức tra cho ta." Lương Úy Lâm ngẩng đầu lên, nồng nặc lạnh lẽo rót vào trong đôi mắt anh, cho dù ai nhìn thấy anh bây giờ cũng sẽ bị dọa sợ đến phát run, ít nhất, thủ hạ của anh toàn bộ cũng kinh hãi rồi.
"Đem thông tin 18 đời tổ tông nhà Đoàn Dạ cho ta, trong vòng nửa giờ ta muốn biết lai lịch của hắn. Bao gồm các giao dịch bẩn thỉu kia, thậm chí tối qua hắn ngủ với con đàn bà nào, toàn bộ truy ra cho ta.” =))
Lương Úy Lâm không có tâm tình, nhanh chóng sửa sang lại ống tay áo, đi ra ngoài.
Nhược Tuyết lúc tỉnh lại, cảm thấy đầu rất đau, tứ chi vô lực, nghĩ mở mắt ra, nhưng mệt quá, cổ họng của cô đau như lửa đốt, đột nhiên, một cỗ nước mát tràn vào môi của cô, cô đói khát uống, cổ họng cuối cùng cảm giác thư thái.
"Uống chậm một chút..., kẻo bị sặc." Giọng nam dịu dàng ở bên tai cô vang lên, hình như có chút quen thuộc, cô từ từ mở mắt, nh
