Yêu Hận Triền Miên

Yêu Hận Triền Miên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327572

Bình chọn: 8.5.00/10/757 lượt.

"Chỗ cần gầy thì không gầy, nhưng đồ ăn nhất định phải ngoan ngoãn ăn xong, có nghe hay không?”

Bên này Lương Úy Lâm cười khẽ một tiếng, giơ tay lên ý bảo Hàn DIệc Phi đi ra ngoài trước, anh lập tức có cuộc họp nhưng vừa nghe thanh âm của người phụ nữ này cũng không muốn cúp điện thoại.

Lương Úy Lâm, mày thật là càng ngày càng vô dụng.

"Lương Úy Lâm, làm sao anh lại dài dòng như vậy! Như lão già." Một tay ôm điện thoại, một tay cầm gối ôm mềm mại vào trong ngực. Trong miệng rõ ràng là oán trách một tiếng, nhưng người sáng suốt vừa nghe ra là cô đang nói lời ngọt ngào.

Dì Điền bưng dĩa trái cây xuống thấy cô đang nói điện thoại, cười đem dĩa trái cây đặt trước mặt cô sau đó đi xuống. Nhược Tuyết vô lực nghĩ muốn một cước duỗi ra có phải phụ nữ có thai thường nóng tính không, cô dạo gần dây cảm thấy mình càng ngày càng bạo lực.

Điện thoại đầu kia trầm mặc lát sau mới lên tiếng nói, "Có thật không?"

"Tự anh nói thế?" Ngồi dậy, buông gối ôm ra, đưa tay dùng cái nĩa xiên một miếng táo cầm ở tay cũng không có ăn.

Hình như cô càng ngày càng thích cùng anh đùa giỡn qua điện thoại: “Có lão già nào có thể lực tốt như anh sao?” Lương Úy Lâm bị thanh âm mềm mại đùa giỡn, thiếu chút nữa kích động muốn về nhà ngay chứng minh mình không phải là lão già.

"Lương Úy Lâm, anh thật đáng ghét. Em muốn ra ngoài dạo có được hay không?" Nhược Tuyết không muốn cùng anh bàn cái đề tài này, người đàn ông này nói cái gì cũng có thể nói được .

"Trước tiên ăn xong, kêu Lys cùng em đi vườn hoa dạo một chút." Ở ống nói đầu kia, người đàn ông lạnh nhạt nói. Ai, lúc này còn không quên nhắc nhở cô phải ăn thứ gì đó.

“Em không muốn đi vườn hoa, em muốn ra ngoài một chút.” Vườn hoa rất lớn, cũng rất đẹp nhưng hôm nay cô muốn đi ra ngoài dạo một chút, mua gì đó cho bảo bảo của cô. Những thứ này mặc dù có người chuyển về đến nhà nhưng cô muốn đi ra ngoài tự tay mình chọn những thứ mình thích cho tiểu bảo bảo trong bụng.

Hai đứa bé này chưa ra đời nhưng đã có rất nhiều chú ý, Nhược Tuyết thật sự rất đau lòng, có lẽ là vì muốn bù đắp thời gian mang thai Đồng Đồng trước kia có nhiều thiếu sót, thiếu tình thương của mẹ, có lẽ chính cô cũng thiếu tình thương lâu quá nên cô cực kì quý trọng, yêu thương bảo bảo của mình.

“Không được” Ý thức được giọng mình có chút nặng nề, Lương Úy Lâm lập tức mềm nhũn ra “Dạo này anh khá bận, chờ anh giải quyết công việc xong anh sẽ đi cùng em có được không?” Nói đùa chắc, bụng cô đã lớn muốn đi ra ngoài, anh không có bên cạnh sao có thể an tâm chứ? Dù có nhiều hộ vệ đi theo cũng vậy.

Có phải cô bị ảnh hưởng bởi lần mang thai trước không? Anh cũng vậy, biết rõ tâm tình phụ nữ mang thai không ổn định nhưng anh vẫn rất lo lắng. Công việc quá bận rộn, bằng không anh hận không thể 24h theo cạnh cô rồi.

“Đừng mà.” Cô dịu dàng trấn an: “Anh tranh thủ đi làm việc đi, như vậy tối mới có thể trở về sớm được, em chờ anh ăn cơm cùng có được không anh?” Thật ra thì không cần nói thì mỗi ngày anh đều trở về ăn cơm cùng cô, dù công việc bận rộn đi chăng nữa.

“Nếu quả thật nhàm chán, không muốn ra vườn hoa thì em có thể xem phim mà?” Không có nghe cô nói đồng ý không ra ngoài, anh có chút bất mãn.

“Chủ nhân, có thể bắt đầu chưa?” Hàn Diệc Phi lần nữa mở cửa đi vào, mặt sáng tỏ đứng ở phía sau nhẹ giọng hỏi, các đại biểu bên châu Âu đã đợi gần 20 phút rồi, mà chủ nhân nhà anh vẫn ở đây gọi điện thoại tâm tình, phải chờ tới lúc nào nữa?

Ông trời tha thứ cho anh đi, anh không muốn quấy rầy chủ nhân. Nhưng hôm nay hội nghị này rất quan trọng đến hạng mục xây dựng mà Lương thị muốn tiến quân vào thị trường châu Âu. Dĩ nhiên nếu như chủ nhân bàng quang với lời nói của anh thì là chuyện khác rồi.

“Biết rồi, anh đi làm việc đi.” Cô cười kháng nghị, rốt cuộc anh cũng lật ngược dặn dò, cúp điện thoại. Anh nói không ra ngoài cô sẽ không ra chứ? Dù sao trước khi tan sở anh trở về là được rồi.

Nhược Tuyết quyết định gọi Lys ra ngoài. Dù sao không có ai có thể cản được cô, cũng không có ai dám cản.

“Thiếu phu nhân, chủ nhân đối với cô thật tốt.” Lys là một cô gái mới hai mươi tuổi hoạt bát, cởi mở, sinh ra ở tại Thái Lan nhưng lại nói Trung văn thật sự tốt.

Cô từ mười hai tuổi đã bắt đầu tiếp nhận huấn luyện, cho tới giờ mới có cơ hội đến cạnh chủ nhân làm bạn với phu nhân.

“Vậy sao? Chồng phải đối xử tốt với vợ chứ?” Mở cái ô nhỏ, hai người từ cửa chính đi ra hành lang dài xuyên qua không đợi được A Cánh lái xe đến đây.

“Nhưng chủ nhân chưa từng cười trước mặt chúng tôi.” Nói như vậy cũng không có sai, chủ nhân chỉ có cười với thiếu phu nhân thôi.

“Cá tính của anh ấy chính là như vậy rồi.” Nếu như anh cả ngày lẫn đêm cười ôn hòa trước mặt thủ hạ của anh thế anh có cần làm lão đại nữa không hả? Chỉ là hiện tại cả ngày trước mặt bảo vợ mình ăn uống đoán chừng cũng không khá hơn chút nào.

“Thiếu phu nhân, cô và chủ nhân làm sao quen biết? Trước kia tôi tới nơi này không hề gặp qua cô?” Cô gái nhỏ này còn ngây thơ.

“Chúng ta quen biết từ lâu rồi. Tôi vẫn luôn ở trong nước.” Chuyện cũ trước kia rất nhiều,..nhưng hôm nay ch


Disneyland 1972 Love the old s