, nhưng cô không làm được, nó giống như một thứ gì đó không kiềm chế được không cách nào, chảy đầy mặt.
"Tiểu Ngữ, con đừng khóc! Thế nào, có phải mẹ làm cho con buồn không? Hay là thân thể không thoải mái? Mẹ đi gọi Úy Lâm” Thấy con gái mình không có nói gì sau đó lặng lẽ rơi lệ giống như có nhiều uất ức, bà rất nóng lòng. Những năm này bà đều không có ở bên cạnh nó, cho nên chỉ có thể gọi Úy Lâm tới đây.
"Không phải, không phải vậy. . . . . ." Tâm tình Nhược Tuyết mất khống chế, thấy Nhan Thanh Uyển lo lắng cô rốt cuộc không nhịn được bổ nhào vào trong ngực bà, giống như khi còn bé. Ấm áp mềm mại chỉ có nhu tình của mẹ mà thôi. Cô thật khổ sở, cô rất muốn gọi bà một tiếng “mẹ” nhưng….
"Ngoan, đừng khóc, đừng khóc. . . . . . Mẹ ở chỗ này!" Vỗ nhè nhẹ người đang ở trong lòng bà khóc đến toàn thân rung rẩy, trong mắt Nhan Thanh Uyển cũng mông lung những giọt nước mắt.
Thanh âm của bà ấy tại sao lại dịu dàng như vậy làm cho Nhược Tuyết khóc to hơn, bản thân càng thêm bất lực. Đã lâu rồi không có ai đơn thuần ôm cô an ủi cô đừng khóc.
Nếu như đây là mộng, cô thà ở trong giấc mộng này vĩnh viễn không tỉnh lại…. Cô thật sự cô đơn…
Nhưng giấc mộng nào cũng phải tỉnh lại! Hơn nữa lại nhanh như vậy, không kịp cho cô cảm thụ một chút hơi ấm đã lâu không được này.
"Thanh Uyển, thế nào?” Hai cha con đang nói chuyện công việc trong phòng, ra ngoài người giúp việc đã nói bà đi đến phòng của con gái rồi.
Bọn họ vội vội vàng vàng tới đây, thấy hai người phụ nữ đang ôm nhau, một người khóc đến không nói gì, một người hốc mắt đỏ bừng nhưng vẫn nhẹ nhàng an ủi cô gái trong ngực.
"Thật xin lỗi. Con. . . . . ." Thấy hai người đàn ông này đồng thời đi vào, Nhược Tuyết rốt cuộc dừng lại nức nở. Cắn miệng, không dám nhìn sắc mặt của bọn họ.
"Đứa nhỏ ngốc, không cần nói xin lỗi với mẹ." Nhan Thanh Uyển nhìn mặt cô dịu dàng đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô.
Lúc nào thì quan hệ mẹ con lại trở nên lạnh nhạt như vậy? Tiểu Ngữ không phải rất hoạt bát mà hay nũng nịu sao? Chẳng lẽ khi trưởng thành lại thành một người khác rồi sao? Editor Cát
"Thanh Uyển đã xảy ra chuyện gì?” Trong mắt Lương Ngạo Vũ chỉ có gương mặt buồn bã của người phụ nữ kia, bà ấy không vui. Vì một người không liên quan mà không vui nhưng ông không có biện pháp, ông ta không thể nói ra sự thật kia bởi vì như thế tinh thần của bà sẽ suy sụp mất mà ông ta tuyệt đối không cho phép việc này xảy ra.
"Cha, trước tiên đỡ mẹ về nghỉ ngơi thôi. Tiểu Ngữ có thể gần đây áp lực quá lớn. Con sẽ chăm sóc em ấy” Lương Úy Lâm đi tới phía cửa sổ đóng nó lại, quay lại nhìn về phía người con gái đang ngồi trên giường đang khóc mà không dám ngẩng đầu lên.
"Úy Lâm, Ngạo Vũ, hai người không cần trách Tiểu Ngữ được không? Tôi không sao, không có việc gì” Lương Ngạo Vũ khom xuống đỡ hai vai của bà, bà không thể đứng lên cũng không yên tâm về con gái đang ngồi khóc ở giường.
Hai cha con bọn họ hợp thành một cường thế, cho tới bây giờ không bao giờ nghe ý kiến của người khác. Mặc kệ Tiểu Ngữ có phải bên cạnh họ mệt mỏi hay không.
"Mẹ, sẽ không. Con sẽ nói chuyện với Tiểu Ngữ. Yên tâm đi!." Hiếm thấy Lương Úy Lâm ở trước mặt Nhan Thanh Uyển cười một tiếng.
"Bà tin Úy Lâm đi, nó nhất định sẽ đối tốt với con bé. Chúng ta ra ngoài trước, được không?” Chỉ khi đối mặt với Nhan Thanh Uyển thì Lương Ngạo Vũ mới có kiên nhẫn như thế.
"Ngạo Vũ, em chỉ muốn hai đứa nó vui vẻ, có được hay không?” Dù là con trai hay chồng đều đảm bảo với bà rằng không có việc gì nhưng trong lòng bà vẫn có lo lắng mơ hồ.
"Được.” Nhan Thanh Uyển đối với Lương Ngạo Vũ, không có gì là không được.
Sau khi vợ chồng Lương Ngạo Vũ đi ra ngoài, bên trong phòng trừ Nhược Tuyết thỉnh thoảng một tiếng khống chế không được vẫn nức nở, còn lại là một mảng yên tĩnh. Cô cố gắng hết sức cắn môi không cho âm thanh phát ra nhưng tiếng nức nở vẫn cứ trào ra.
Anh ta cái gì cũng không nói, chỉ ngồi ở phía bên giường yên lặng nhìn cô, nhìn cô rơi lên, nhìn cô nức nở, nhìn cô vô dụng….
"Lương Úy Lâm. . . . . ." Cuối cùng cô ngồi xổm dậy nhìn vào đôi mặt thật sâu của anh, tiếng nói uất bất đắc dĩ mang theo chút đau lòng.
Gương mặt thế này! Lương Úy Lâm nhắm mắt lại, đưa tay từ từ lau tóc của cô, giống như là trấn an cô, dịu dàng như vậy khiến cho cô không tin được người trước mặt mình đôi tay mỗi ngày đều dính đầy máu. Tại sao anh ta có thể làm được vậy? Rõ ràng là hận cô rồi lại trong lúc lơ đãng toát ra dịu dàng không nên có để cho cô cảm giác mình có người thương yêu. Nhưng sau đó lại dùng tất cả các thủ đoạn để hành người cô để cho cô sống trong nước sôi lửa bỏng.
Tại sao có người có thể đạt được trình độ như vậy? Cô đưa tay ôm eo của anh, đem mặt mình vùi sâu vào trong ngực anh không nói một lời. Đã lâu như vậy, cô lần đầu tiên chủ động đến gần anh, nhiệt độ của người anh, hô hấp của anh, tất cả đều quen thuộc đến khiến cô đau lòng mà không cách nào xử lý được. Anh không nói gì chỉ vuốt tóc cô, hơi thở nóng quấn quanh đỉnh đầu cô.
"Lương Úy Lâm. . . . . ." Van cầu anh, bỏ qua cho em có được hay không? Có được h
