ăn ở đây ko hợp khẩu vị với anh ko? Để tôi
kêu người làm món khác cho anh” vị đối tác thấy khuôn mặt Minh Phong hầm hầm thì tưởng anh khó chịu với đồ ăn của nhà hàng nên rất lo sợ. Ông ta sợ nếu làm mất lòng anh thì bản hợp đồng kia có nguy cơ sẽ bị hủy. Đến
lúc đó chẳng phải công ty ông ta sẽ mất khoản lời lớn sao. Nên ông phải
ra sức mà cung phụng “vị hoang đế” khó tính này mới đc
“ko cần” Minh Phong lạnh giọng nói mỗi câu ngắn ngủn, ko đầu ko đuôi gì hết
“vâng” vị đối tác vã hết cả mồ hôi. Có lẽ phục vụ vua cũng ko đến lỗi phải thấp thỏm lo âu như thế này.
“Lam, em nghĩ xem, kết hôn rồi chúng mình sẽ đi nghỉ tuần trăng mật ở
dâu? Anh nghĩ chúng mình nên đến Hawoai. Nghe nói nơi đấy rất đẹp. em
thấy được ko?” Lập Nguyên đã rời khỏi chỗ ngồi cũ mà di chuyền đến sát
bên cô nỉ non. Anh ta nhéo nhéo cái má Hải Lam mà cưng nựng. Từ bé đến
giờ anh ta chưa được đi ra nước ngoài bao giờ nên rất muốn đc nhân cơ
hội này mà vui chơi cho đã. Dù sao ba Hải Lam rất nhiều tiền, chắc 1
chuyến Hawoai 10 ngày sẽ chẳng là gì đối với ông ta.
Minh Phong không thể chịu đựng thêm đc nữa, bàn tay 5 ngón ko hẹn mà hằn lên tám khăn trải bàn kêu “rầm” 1 cái. Anh ko để ý là mình đang đi làm
ăn với đối tác mà đứng dậy
“xin lỗi, tôi còn có chút việc, ông có thể về trước”
“nhưng…….” Vị đối tác giật bắn cả mình trước hành động vừa rồi của anh.
“việc hợp tác vẫn tiến hành như trong hợp đồng” anh nói 1 câu đủ để vị
đối tác kia hiều, liền ngay sau đó bước đôi chân thon dài đi về phía đôi “gian phu dâm phụ” kia
“anh nói gì vậy? Tuần trăng mật nào cơ?” Hải Lam mơ hồ
không hiểu Lập Nguyên đang nói gì. Gì mà trăng mật, Hawoai…..Cô còn đang đau đầu không biết phải nói lời chia tay với anh như thế nào cho êm
thấm nhất thì anh lại nói chuyện không đâu. Đúng là dở khóc dở cười quá
đi mất…..
“Lam……em………..” Lập Nguyên gắt lên với cô
“Xem ra tôi tới không đúng lúc rồi.” Khóe miệng của Minh Phong ẩn chứa ý cười tà mà châm chọc. Vừa tới nơi thì nghe được Phùng Lập Nguyên gắt
lên với cô làm cho tâm tình của anh hết sức phấn chấn. Xem ra là bọn họ
là đang “chiến tranh” với nhau. Vậy anh phải góp sức mà phá đám mới
được.
Mà Hải Lam đang “ngủ mê”, nghe được giọng nói kia liền ngẩng đầu lên,
ngay lập tức cô bắt gặp cái nhìn lạnh thấu xương của Minh Phong làm cho cổ họng run lên tựa hồ như sắp nghẽn lại “anh….sao lại ở đây???” Thằng
cha này cứ như ma ám mình vậy? Có khi ngay ngày mai cô phải tìm một ông thầy pháp mà trừ tà mất. Cô không ngừng lẩm bẩm mà rủa anh.
“ Sao tôi lại không được đến đây?” Minh Phong không ngó ngàng gì đến lời nói của cô mà hỏi vặn lại.
“Xin lỗi, hiện tại tôi và bạn gái đang có chút chuyện cần phải nói. Anh
làm ơn có thể không ở đây mà làm phiền chúng tôi có được không?” Lập
Nguyên khi nhìn thấy Minh Phong thì nhận ra anh ngay. Anh ta làm sao có
thể quên được Doãn Minh Phong chứ. Có hóa thành tro anh ta cũng nhận
ra. Thù “cướp” bạn gái lần trước anh ta vẫn ghi trong sổ nợ kia
kìa.hừ……….
“Biết làm sao đây? Tôi bây giờ lại thích làm phiền người khác bàn
chuyện……. Có thể ngồi không?” Minh Phong mặt dày ba thước, không cho
Phùng Lập Nguyên cơ hội phản kích liền kéo ghế mà ngồi rất thản nhiên.
Anh muốn xem Trịnh Hải Lam và hắn ta còn giám ở trước mặt anh mà tính tứ đến đâu?
Lúc đầu Minh Phong chỉ định tới đây để lôi Hải Lam đi, nhưng nhìn thấy
người cô nói chuyện cùng lại là Phùng Lập Nguyên thì anh lại muốn nán
lại mà “chơi” cùng họ. Trong mắt Minh Phong, Phùng Lập Nguyên là kẻ thù
không đội trời chung kể từ khi anh biết được mẹ đẻ anh ta chính là mẹ kế anh. Cuộc đời nhiều khi cũng thật oái oăm. Năm xưa là bà ta cướp mất ba từ tay mẹ con anh thì ngày hôm nay anh cũng sẽ dùng chính cách cũ mà
“cướp” lấy Trịnh Hải Lam từ trong tay Phùng Lập Nguyên. Anh muốn cho bà
Như Ý sống không bằng chết, cả quãng đời còn lại phải sống trong nhục
nhã và đau đớn.
“Anh…..thật bất lịch sự” cả Hải Lam và Lập Nguyên cùng chỉ tay vào mặt Minh Phong mà đồng thanh mắng.
“haha….tôi mất lịch sự??? Vậy xin hỏi???? ………Các người ở nơi công cộng
mà ôm ôm ấp ấp thì gọi là gì hả?” anh nở nụ cười hơi lãnh đạm chiếu
thẳng ánh mắt lạnh giá vào bọn họ.
Hải Lam hoàn toàn bất lực trước người đàn ông này. Anh luôn bá đạo, luôn ngang tàng khiến cô đầu hàng vô điều kiện.
Phùng Lập Nguyên thấy thái độ Minh Phong coi thường lời nói của mình thì không còn giữ được bản chất “trai hiền” vừa nãy nữa, anh ta trừng mắt
nhìn Minh Phong “ anh cố tình gây sự với chúng tôi là có ý gì? Tôi và
Lam là người yêu của nhau thì làm chuyện đó có gì là lạ. Đề nghị anh rời khỏi đây, nếu không tôi sẽ không khách khí mà gọi bảo vệ tới lôi anh
ra”
Nghe khẩu khí “lớn mật”của Phùng Lập Nguyên khiến Minh Phong không khỏi
cười nhạo báng, cất giọng nói lạnh lùng không một tia tình cảm “nghe anh gọi vợ tôi có vẻ thân mật quá nhỉ? Anh nói hai người yêu nhau sao? Vậy
sao cô ấy nửa đêm còn bò lên giường tôi mà đòi hỏi chứ?”
“Doãn Minh Phong….anh thật vô liêm sỉ” Trinh Hải Lam nhịn từ nãy đến giờ mới lên tiếng. Ánh mắt cô lạnh lùng mang theo sự tứ