Polaroid
Yêu Nữ Hoành Hành

Yêu Nữ Hoành Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322934

Bình chọn: 9.5.00/10/293 lượt.

bắt gian thì chính là đi tìm chó, tìm mèo bị lạc.

Người đàn ông này thậm chí còn thích xem cái loại tiết mục bắt kẻ thông dâm trên giường hết sức rẻ tiền mà mấy nhà biên kịch giả tạo hay thích, thật sự là không còn gì để nói với cái tính cổ quái của anh ta mà.

Trịnh Lệ Trinh thực sự muốn ngửa mặt lên trời thở dài.

Rõ ràng là thuận lợi bắt gian tại giường xong rồi, nhiệm vụ của bọn họ cũng xem như đã hoàn thành viên mãn rồi a, thế nhưng lần nào ông chủ của cô cũng nhất quyết phải xem diễn cho hết mới chịu lưu luyến bỏ về.

Giống như bậy giờ vậy, người vợ hợp pháp dạy dỗ con hồ ly tinh một trận xong liền đánh tới chỗ ông xã của mình, người đàn ông đáng thương hơn bốn mươi tuổi, quần áo còn chưa kịp mặc đã bị xử lí tơi bời, thịt béo trên người cứ run lên bần bật, chật vật né trái né phải để tránh móng vuốt của bà vợ.

Tiếng Trung Quốc, tiếng Đài Loan hỗn loạn, trộn lẫn vào với nhau, tiếng gào thét mắng mỏ ầm ĩ không dứt mà cũng khiến ông chủ của cô nhìn đến mê mẩn, rốt cuộc đây là cái thế giới điên cuồng gì chứ?!

Đáng tiếc, “vui quá hoá buồn”, những lời này chính là hình dung tốt nhất về ông chủ của cô bây giờ. Cô gái bị đánh thê thảm vốn dĩ đang cúi đầu rúc vào một bên khóc thút thít, sau đó không biết bị cái gì kích thích thần kinh, bật dậy nắm lấy cái gạt tàn trên tủ đầu giường ném về phía bà vợ đang điên cuồng cào cấu đằng kia.

Trên đời này quả thực không khéo không thành sách, vừa hay người vợ đang túm cổ chồng mình thấy được nên nghiêng đầu né tránh, đẩy ông ta ngã xuống giường, mà cái gạt tàn thủy tinh thì cứ thế nặng nề trực tiếp bay thẳng vào đầu kẻ đang vui vẻ đứng xem diễn bên cạnh.

“Bốp” một tiếng, lần này thật đúng là chuẩn a.

Khuôn mặt xinh đẹp yêu diễm của ông chủ lần đầu tiên vặn vẹo trước mặt cô.

“Ngồi ổn định”. Mệnh lệnh lạnh lùng vang lên cùng vẻ mặt kết sương khiến người ta lạnh lẽo.

“Đầu không cần nâng cao như vậy!”

Điều này chỉ sợ khó mà làm được a, nhất là khi đứng trước mặt anh bây giờ là một đại mỹ nhân như vậy, Thẩm Luật tự nhận mình làm không được.

Lần đầu tiên Thẩm Luật nhìn thấy Hạ Thấm Đồng, anh đột nhiên cảm thấy rất muốn huýt sáo lên, mà trên thực tế, anh thổi thật, bởi vì bất cứ ai nhìn thấy mỹ nữ như thế cũng sẽ không tài nào nhịn được.

Đôi mắt xinh đẹp của anh tràn đầy hứng thú đánh giá mỹ nhân trước mắt, trong lòng âm thầm khen ngợi. Trên đời này phụ nữ phải như vậy mới đáng yêu chứ. Nhìn qua đã thấy giống bà chị Thẩm Kiều của anh rồi, vừa xinh đẹp vừa cuồng dã, gợi cảm.

Là một mỹ nữ có hơi thở lạnh lùng như băng giá.

Mái tóc đen được cột đơn giản thành đuôi ngựa, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn, mượt mà. Mặc dù hiện tại anh nhìn gần như vậy cũng không thấy một chút tỳ vết. Ánh nhìn của cô khiến người khác phải trầm mê bên trong, hai tròng mắt đen như ánh trăng sáng rọi trong màn đêm, vừa ôn nhu lại dịu dàng khiến ánh mắt anh không sao dứt ra được. Tầm mắt di dời xuống dưới, nhìn chăm chú đôi môi khẽ nhếch lên, đỏ tươi và ướt át, rõ ràng là một đôi môi lãnh đạm nhưng anh lại cảm thấy gợi cảm khô sao hiểu nổi.

Cặp môi của cô hơi hơi no đủ, quả thực rất thích hợp để hôn môi, không biết cảm giác khi hôn lên môi cô có tốt như trong tưởng tượng của anh không nhỉ?

Chẳng qua là, Hạ Thấm Đồng đối với phản ứng ấy của anh, một cái liếc mắt cũng không thèm để ý tới, chỉ nhẹ vỗ vỗ trán anh, quan sát trái phải một chút rồi nhàn nhạt thốt ra ba chữ: “Hai mươi mũi.”

Ngón tay cô vừa tinh tế vừa non mềm, lòng bàn tay đặt trên da anh có cảm giác hơi lành lạnh, lần đầu tiên trong cuộc đời, Thẩm Luật bị một người phụ nữ đụng chạm đơn giản đã thấy như có dòng điện chạy qua thân thể mình.

Nhưng mà hai mươi mũi? Cái gì hai mươi mũi? Anh vẫn còn đang suy nghĩ thì sự đau đớn truyền từ trán đã đánh gãy nó ngay lập tức: “Đáng chết…này, cô nhẹ nhàng một chút a!”

Mộng đẹp trực tiếp bị phá, mỹ nhân băng sơn cư nhiên dùng kim khâu lên khâu xuống trên trán anh, trên đời này còn có chuyện nào hoang đường hơn thế này nữa hay không chứ?

“Kêu cái gì?” Hạ Thấm Đồng nhíu mày, ngón tay tung bay, động tác nhanh chóng lại gọn gàng, kim may cứ thế xuyên qua làn da, máu cũng đã chảy ra rồi mà ngay cả lông mày cô cũng không nhăn lại chút nào.

“Trịnh…… Lệ…… Trinh!” Tiếng nói nam tính dễ nghe của Thẩm Luật khó có lúc rống to lên đầy mất bình tĩnh như vậy.

Hừ, đáng đời anh! Bởi vì mê mẩn xem chuyện náo nhiệt mà bị người ta ném cho vỡ đầu, đây quả thật đúng là chẳng vinh quang chút nào.

Khi ấy, trợ lý Trịnh Lệ Trịnh của anh hiếm khi được lúc thét chói tai liên tục, sau khi khôi phục lại chút lý trí liền ra vẻ bình tĩnh nói: “Ông chủ, chị họ của em ở gần đây, chị ấy sẽ giúp anh xử lý miệng vết thương, so với việc đi bệnh viện sẽ nhanh hơn nhiều.”

Nói không sai, nhất là khi cặp đôi này đang yêu đương vụng trộm, vì muốn tránh tai mắt kẻ khác mà chạy tới tận nơi hẻo lánh xa xôi để thuê phòng, bây giờ mà quay về nội thành sẽ mất rất nhiều thời gian, chỉ sợ đến lúc đó máu của anh đã sớm chảy hết rồi.

Vì thế anh liền đi theo trợ lý của mình đến nhà chị họ của cô nhờ xử lý vết thương hộ.

Sự thật ch