)
“Vì sao?” Anh thấp giọng hỏi, trong đôi mắt tối đen đã nổi lên những cơn gió lốc, bắt đầu từ lúc nhìn thấy hai người, nó đã ngưng tụ gió lốc rồi.
Cô có thể thoải mái ở trước mặt người đàn ông kia đến thế, còn có thể ăn cơm, tản bộ, thậm chí ở dưới lầu…hôn nhau nữa! Lúc anh ta hôn lên mặt của cô, một khắc ấy, Thẩm Luật chỉ muốn lao xuống hung hăng đánh cho người kia một trận.
Thì ra cảm giác cô được một người đàn ông khác ôm vào trong ngực, hôn lên môi khó chịu đến thế, so với cái chết còn đáng sợ hơn. Anh phẫn nộ, anh đố kỵ, anh cảm giác muốn nổi điên lên rồi. Vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy? Hạ Thấm Đồng không phải đã từng bước từng bước một tiếp nhận anh hay sao? Vì để cô có thể thoải mái, anh nguyện ý miễn cưỡng bản thân, tạm thời chỉ làm bạn với cô, chỉ cần bên cạnh cô có anh là được, cả đời đều có thể.
Nhưng mà thì ra điều đó lại không thể xảy ra! Bên cạnh cô không phải vĩnh viễn chỉ có một mình Thẩm Luật! Thì ra không phải cô không thể yêu ai, cô chính là không yêu anh mà thôi…
Một chuyện buồn cười đến thế, làm người ta đau thương đến thế…
“Cái gì vì sao?” Cô biết sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày, anh sẽ biết được chân tướng mọi việc, cô cũng không nghĩ sẽ giấu diếm nó, chẳng qua, cô không ngờ ngày ấy lại đến nhanh như vậy.
“Vì sao trốn tránh anh?” Thẩm Luật nâng tay, xoa lên môi của cô, “Vì sao để cho anh ta hôn em?” Vì sao? Rốt cuộc là vì sao?
Anh thấy được? Đúng rồi, nếu anh ở trước cửa nhà cô, làm sao có thể không nhìn thấy cảnh ấy chứ. Nhìn thấy cũng tốt.
“Thẩm Luật, anh chỉ là bạn của tôi mà thôi.” Cô lãnh đạm nhìn anh, “Anh dựa vào cái gì để chất vấn tôi cơ chứ?”
“Bạn?” Anh bật cười, không phải là nụ cười tươi rói xán lạn như trước, khiến ánh mắt cô không sao mở ra được, mà là một nụ cười mang theo vài phần xót xa, vài phần đau đớn. “Hạ Thấm Đồng, em thực sự cho rằng tôi đối với em chỉ là bạn bè thôi sao?”
Bọn họ đều hiểu được, cái gọi là bạn bè chẳng qua chỉ là cái cớ dùng để an ủi cô mà thôi, quan hệ của anh và cô sao có thể tính như bạn bè được? Tâm tư anh đối với cô lại rõ ràng như thế, hơn nữa còn có một đêm hoan ái bên nhau khiến anh vẫn còn chưa quên được…Có loại bạn bè nào hiểu biết được thân thể của nhau sao? Có loại bạn bè nào thân thiết hôn môi, làm tình như thế sao?
“Anh muốn nghĩ thế nào không liên quan gì tới tôi.” Cô bắt buộc chính mình nhìn anh, đem mọi chuyện nói cho rõ ràng, “Thẩm Luật, ngay từ lúc bắt đầu, tôi đã nói rõ ràng, anh không phải là một nửa mà tôi mong muốn.”
“Bởi vì tôi không có tiền, mà anh ta lại là con nhà giàu sao?” Nghĩ đến lý do cô cự tuyệt mình lúc trước, thì ra khi đó cô không phải tùy tiện qua quít nói chơi! Đúng rồi, anh thế nào lại quên, người con gái như Hạ Thấm Đồng lúc nào cũng đều cố chấp như thế, chuyện mà cô đã quyết tuyệt đối không dễ dàng thay đổi, cô cũng sẽ không nói đùa, lại càng không thuận miệng nói linh tinh, thì ra cô thật sự nghiêm túc với việc này.
“Đúng.”
“Có phải chỉ cần có tiền là được hay không?” Anh tuyệt vọng cười. “Hạ Thấm Đồng, em không phải chỉ cần có tiền là được!”
“Trừ bỏ tiền, tôi còn phải thích nữa.” Cô lui về phía sau vài bước, mở cửa ra, “Thẩm Luật, anh đi đi, tôi không thích anh, vĩnh viễn cũng sẽ không thích.” Cô xoay người đi vào, muốn đóng cửa lại, đột nhiên bị một lực lớn áp tới khiến cửa bật mở, thân thể cô bị người đàn ông kia đặt lên trên tường, môi bị khóa lấy.
Nụ hôn điên cuồng, môi bị anh hung hăng hôn, hai phiến môi ma sát kịch liệt khiến cô cố gắng giãy dụa muốn thoát ra ngoài, lại bị anh mạnh mẽ giữ lấy, đầu cô lắc lư liên tục muốn tránh ra, anh liền trực tiếp vươn tay cố định nó lại, bắt buộc cô mở miệng ra để đầu lưỡi anh tiến vào.
Nụ hôn của anh chưa từng cuồng bạo như thế bao giờ, đầu lưỡi ở trong miệng cô, ở trên môi cô tàn sát bừa bãi xung quanh, càn quấy đầu lưỡi cô từ trên cao xuống đến thấp, lúc kéo lấy, lúc mút vào, nước bọt trào ra, cô bị anh bắt từng ngụm từng ngụm nuốt lấy, vậy mà vẫn không kịp, nước bọt thuận thế chảy xuống nhiễm ướt cằm hai người, nụ hôn ướt át như thế mang theo hơi thở ái tình mãnh liệt làm người ta động lòng, tiếng nước chảy theo hai phiến môi dính vào nhau không ngừng vang lên, nghe qua vừa thẹn lại điên cuồng.
“Ah……” Nụ hôn của anh rất kịch liệt, cô giãy dụa cố sức nhưng tay chân vẫn dần dần mất hết sức lực, bị anh ôm vào trong ngực để mặc anh bừa bãi hôn môi, tim đập trở nên vừa nhanh vừa mạnh.
Nụ hôn của anh hoàn toàn không giống với nụ hôn của Diệp Ngữ Nam. Ít nhất khi bị Diệp Ngữ Nam hôn, trong lòng cô vẫn bình thản như nước, nhưng bây giờ, khi anh hôn cô, cả đầu Hạ Thấm Đồng hoàn toàn trống rống, tim đập cuồng loạn mà chân thì cứ mềm nhũn ra.
Đôi bàn tay chống đỡ sau lưng anh không biết từ lúc nào đã mềm yếu ôm lấy cổ anh, cô ngửa đầu để anh có thể hôn cô càng sâu hơn.
Nụ hôn dài gần như cả thế kỷ, anh chậm rãi buông cô ra, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, sáng lấp lánh và vẫn còn vương những sợi chỉ bạc trong suốt.
“Nói cho anh biết, em không thích cái này sao?” Anh làm sao có thể không nhìn ra được, cô hoàn toàn khác đối với nụ hôn của