ình tĩnh mở miệng: “Cám ơn, tôi không đói bụng.” Sau đó, kêu em họ tới giúp anh mua cơm hộp.
Thực rõ ràng, anh hoàn toàn không thèm để ý tới cô, làm như cô không tồn tại! Cô nghĩ, từ lúc quen biết anh tới nay, đều là anh đưa cô đi ăn, làm thức ăn này nọ cho cô, hiện tại cô cũng muốn vì anh làm chút gì đó.
Vì thế hôm nay, cô bận hết cả buổi sáng, mang theo hộp giữ ấm đi đến.
Anh lại nhìn đồ ăn phong phú bên trong mà nói: “Thật có lỗi, tôi không thích ăn thịt bò.”
“Ơ, ông chủ, không phải anh thích nhất thịt bò sao?”
“Hiện tại không thích .”
Hiện tại không thích? E là không phải chỉ là đồ ăn thôi? Cô giật giật khóe miệng, trong lòng khó chịu. Lần đầu tiên cô chủ động nấu cơm cho anh, nếu trước đây, khẳng định anh sẽ vui vẻ lộ ra nụ cười mà cô thích nhất, ôm cô thân thiết.
Nhưng mà hiện tại anh sẽ không làm như thế nữa, ngay cả đồ ăn thích nhất, cũng có thể nói không thích, loại cự tuyệt này hết sức rõ ràng!
Nhưng mỗi ngày cô vẫn làm như cũ, cho dù mỗi khi trời tối cô lại mang về nhà thức ăn chưa hề động đến một chút nào, những cô vẫn muốn làm…. Cô rất ngốc, không biết nên như thế nào để lấy lòng anh cho tốt, chuyện duy nhất có thể làm, cũng chỉ có việc này mà thôi.
“Thẩm Luật, thực xin lỗi.” Cô cúi đầu xin lỗi với anh, lúc này chỉ có hai người trong phòng, cô mới dám nói ra lời nói trong lòng.
“Không cần xin lỗi.” Ngón tay anh ở trên bàn phím nhanh hơn. “Cô cũng không thiếu tôi cái gì.”
Cô dừng lại, không biết nên nói gì thêm, anh đã nói rõ không muốn có quá nhiều dây dưa với cô, nếu cô có chút tự tôn, có chút tự mình hiểu rõ, nên biết điều mà ra đi, để giữa bọn họ không còn khúc mắc, nhưng cô không làm được……
Ngày anh rời khỏi cô, cuộc sống của cô tựa như mất đi trọng tâm, làm cái gì đều không có khí lực, nhưng miễn cưỡng cô còn có thể nhẫn nại.
Nhưng ngày đó, thấy anh cùng em họ đứng chung một chỗ, cái loại hình ảnh này kích thích cô thật sâu, tuy về sau cô biết giữa bọn họ kỳ thực không có gì, nhưng cô vẫn không thể tiếp nhận được.
Cô đố kỵ muốn điên lên, cô không thể chịu được khi có một người phụ nữ khác đứng bên cạnh Thẩm Luật, dù chỉ là suy nghĩ, cô cũng không chịu nổi… Khi nào thì cô bắt đầu biến thành như vậy? Loại cảm xúc kịch liệt này, trước đây cô chưa bao giờ có qua! Dù rằng năm đó khi biết trong nhà có món nợ năm trăm vạn; dù rằng khi biết mình phải buông tay với ước mơ, cô cũng không có như vậy.
Từ trong một khắc đó, cô chỉ biết Thẩm Luật đối với cô mà nói, có ý nghĩ như thế nào.
Cô thực ngốc! Vì kiên trì vô nghĩa, lạnh lùng đẩy anh rời khỏi mình, mãi cho đến khi anh ra đi, cô mới phát hiện anh đối với cô rất quan trọng.
Con người chính là như vậy, luôn xem nhẹ thứ quan trọng bên người, cũng như không khí, thời điểm có nó, không có cảm giác, nhưng một khi mất đi, sẽ phát hiện bản thân vốn không thể sống, ngay cả chỉ trong năm phút cũng không thể mất đi.
Thẩm Luật chính là không khí của cô, cho nên hiện tại cô phải chờ đợi, là cô đáng đời.
Điện thoại của anh vang, sau khi tiếp điện thoại xong, anh nhấc áo khoác một bên lên, đứng dậy đi ra ngoài.
Một hồi kích động đột nhiên xông tới đã khống chế cô, cô đuổi theo, một phen ôm eo của anh, khuôn mặt vùi vào sau lưng của anh, “Thẩm Luật…… Thẩm Luật……” Cô thì thào gọi tên anh, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt, chực trào ra nhưng lại bị cô đè ép xuống.
“Hạ Thấm Đồng, buông tay ra.” Lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, nhưng lại đang bảo cô phải buông tay.
Làm sao cô có thể buông tay được chứ? “Thẩm Luật, anh đối với em thế nào cũng được, đánh em, mắng em, đều tùy anh, nhưng đừng không quan tâm đến em, được không? Làm ơn.” Lời nói yếu thế này, cho tới bây giờ Hạ Thấm Đồng cô chưa bao giờ nói ra, nhưng vì anh, cô sẽ nói.
“Buông tay.”
“Không muốn, em không muốn.” Cô liều mình ôm chặt anh, lắc đầu. “Thẩm Luật, thực xin lỗi! Anh tha thứ cho em, được không? Anh muốn em bồi thường gì cũng được.”
“Bồi thường?” Anh cười lạnh, hung hăng kéo cô ra, không có thu lại sức lực, nắm tay cô đến đau đớn. “Hạ Thấm Đồng, ở trong thế giới của cô, có phải bất cứ sự tình gì đều có thể bồi thường hay không?”
Cô lỡ lời, gương mặt tái nhợt, nhớ tới ngày đó bọn họ xa nhau, cô cũng nói như thế.
“Đáng tiếc cô đã quên hỏi, tôi có muốn bồi thường hay không.” Đem cô đẩy ra, để cho cô cách mình thật xa, “Hạ Thấm Đồng, lúc trước tôi thích cô, cô muốn như thế nào đều được, tôi để cho cô hoành hành ở trong thế giới của mình, cho cô quyền lợi thương tổn tôi, đó là tôi cam tâm tình nguyện.”
Đôi mắt xinh đẹp của cô trừng lớn, bên trong có đau thương, có khổ sở, nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh, đáy lòng, vỡ nát từng mảnh, từng mảnh.
“Nhưng hiện tại tôi đã thu hồi quyền lợi đó, cô cũng cho tôi thấy rõ ràng, chúng ta có rất nhiều điều không hợp! Tôi đã tôn trọng lựa chọn của cô, tôi cách xa cô, hiện tại cô cần gì phải thế này?”
“Thẩm Luật, là em sai.” Cô mở miệng, “Khi đó em không biết, để anh rời đi, em lại đau như vậy! Chỉ vì em không biết.” Cho đến bây giờ, tình cảm của cô đều là từ từ ấm nóng, thậm chí có thể nói rất lạnh nhạt, đối với người nhà, đ