Snack's 1967
Yêu Nữ Hoành Hành

Yêu Nữ Hoành Hành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323113

Bình chọn: 8.00/10/311 lượt.

biết ông vẫn chưa hề tiếp nhận sự phản nghịch của mình, bất quá ngẫm lại, với cá tính cố chấp như của ông Thẩm thì chỉ e vài thập niên sau cũng chưa chắc đã tha thứ cho Thẩm Luật được; có điều, cả đời anh đã sống theo quy tắc và luật lệ của cha rồi, đi trên con đường đúng đắn hai mươi mấy năm liền đã là cực hạn, anh sẽ không bao giờ sống vì người khác nữa, anh muốn sống thoải mái theo ý muốn của mình, giống như bây giờ vậy, đấy mới là cuộc sống khiến anh hài lòng.

Bản tình trời sinh thêm một chút tính tình bướng bỉnh không chịu nghe lời, một khi đã bùng nổ thì vĩnh viễn sẽ không chịu quay đầu.

Anh nhìn qua đồng hồ đeo tay một chút, người bị theo dõi đã ngồi ở trong quán cà phê được nửa giờ, chứng tỏ anh ta rõ ràng đang đi hẹn hò! Vương Trung Đạt này là quản lý của một tờ tạp chí, bộ dạng cũng tạm được, hơn nữa mới chỉ có ba mươi mấy tuổi, đúng là cái tuổi để lêu lổng ăn chơi, chỉ mới ba ngày mà bên người anh ta đã có không ít mỹ nữ vờn quanh, khó trách bà xã không chịu được bản tính phong lưu của chồng, chuẩn bị đòi ly hôn! Trên đời này, không phải cô gái nào cũng chỉ cần đàn ông lắm tiền là được.

Anh thấy sau khi Vương Trung Đạt nhận điện thoại liền bắt đầu sửa sang lại tóc tai và quần áo của mình, có lẽ người kia đã sắp xuất hiện.

Quả nhiên, năm phút sau, cửa thuỷ tinh của quán mở ra.

Cô gái vừa bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người trong quán liền không hẹn mà gặp cùng hướng về phía cửa, rồi sau đó có tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, trong chốc lát tạo nên bầu không khí mơ màng tĩnh lặng hiếm có, giống như giữa bầu trời nóng rực ba mươi chín độ bị người ta hắt một thùng nước đá vậy, cả người cảm thấy thư thái và mát lạnh, sảng khoái đến tận cùng.

Cô cao khoảng một mét sáu mươi lăm, mái tóc đen tuyền, thẳng tắp xõa xuống bờ vai, không như các nữ sinh trung học thích ăn diện bây giờ, cô chỉ để lộ ra vầng trán đầy đặn và cái cổ cao cùng làn da tuyết trắng và đôi mắt trong như nước, càng nhìn càng thấy đẹp. Sống mũi cô cao thẳng, có vài nét kiêu ngạo trời sinh, còn có hai cánh môi tuyệt đẹp với những đường cong rõ ràng. Khuôn mặt cô sáng sủa, không hề trang điểm nên vô cùng tự nhiên. Một chiếc váy chiffon trắng nháy mắt đã khiến cho sự nóng cháy của mùa hè trở nên nhẹ nhàng và khoan khoái hơn, để lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp khiến người ta luyến tiếc phải dời tầm mắt của mình.

Một mỹ nữ với vẻ đẹp tự nhiên, cũng là một mỹ nữ với vẻ đẹp băng giá, bởi vì toàn thân cô gần như tỏa ra bốn chữ duy nhất: “Đừng lại gần tôi!”

Mỗi khi cô nhếch môi, không chút tiếng động lan tỏa sự cấm kị này, cánh đàn ông xung quanh lại càng rục rịch hơn, cũng càng do dự hơn. Cô gái ấy, đẹp đến mức khiến người ta phải bốc cháy, nhưng vẻ mặt lạnh lùng băng giá như sương kia lại khiến cho ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt trong tâm phút chốc đông lạnh.

Thẩm Luật mân mê chén cà phê trong tay, song đôi mắt anh vẫn luôn dừng trên đôi chân thon dài xinh đẹp của cô… thật sự là mê người, dài như vậy, đẹp như vậy, thoạt nhìn gợi cảm không thể chịu nổi, không biết được một đôi chân như vậy ôm lấy eo sẽ là cảm giác kích thích như thế nào đây?

Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà lửa dục từ dưới thân anh đã nổi lên bừng bừng phấn chấn, khiến làn khí mát lạnh quẩn quanh nãy giờ nhanh chóng mất đi công hiệu.

Người con gái ban nãy vẫn còn trong suy nghĩ của anh giờ lại đột nhiên bước ra với phong thái khêu gợi tuyệt vời như thế, làm sao anh có thể không nghĩ vẩn vơ được đây?

Hạ Thấm Đồng đứng ở lối vào, thấy nhân viên phục vụ chỉ biết đứng ngốc ở nơi đó nhìn chằm chằm mình, cô âm thầm thở dài, bởi vì tình huống này xuất hiện quá thường xuyên nên cô không thích ăn mặc quá xinh đẹp ra ngoài, chẳng qua hôm nay không thể tránh khỏi vì cô có việc cần phải thực hiện bây giờ.

Không trông cậy được gì vào nhân viên phục vụ, cô đảo mắt một chút quanh quán, nhanh chóng tìm được người hẹn gặp, đi về phía anh ta.

Khi Hạ Thấm Đồng dừng lại trước mặt, Vương Trung Đạt dường như mới tỉnh khỏi cơn mơ, đẩy bàn một cái, chật vật đứng dậy kéo ghế cho cô, chào hỏi thân thiết: “Cô Hạ.”

Cô nói lời cảm tạ rồi ngồi xuống, trực tiếp tiến vào chủ đề. “Quản lí Vương, khi nào thì chúng ta có thể bắt đầu công việc?”

“Không vội, không vội, cô Hạ uống tách cà phê trước đi đã.” Anh ta vẫy tay gọi nhân viên phục vụ tới, vẻ mặt đắc ý vô cùng! Có thể không đắc ý sao? Giờ khắc này, không cần nhìn anh ta cũng biết, mọi đàn ông trong tiệm này đang hâm mộ mình đến chết đi được.

“Tôi không có nhiều thời gian để lãng phí.” Hôm nay cô vất vả lắm mới bỏ ra được năm tiếng đồng hồ, không muốn lãng phí nó để làm những chuyện vô nghĩa như vậy.

Người đẹp thì có quyền tùy hứng, huống chi người đẹp này còn là người anh ta đã tốn rất nhiều thời gian mới có thể hẹn gặp được, Vương Trung Đạt không hề để ý đến sự vô lễ của cô. “Chúng ta trực tiếp đi thôi.”

Hai người đứng dậy, đi khỏi tầm mắt mọi người. Theo ngay sau bọn họ chính là Thẩm Luật với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Anh không nghĩ tới, cô gái như Hạ Thấm Đồng lại có thể nguyện ý làm bên thứ ba, cùng Vương Trung Đạt đến khách sạn để th