m phút sau khóe miệng bắt đầu chảy nước miếng, hiển nhiên cô đã bất tỉnh nhân sự một đường ngủ thẳng lên mây trời.
“Là nha! Cá nhân tôi thích quảng cáo vừa hài hước lại vừa một châm thấy máu…” Khang Trọng Lâm khóe miệng tà ác giơ lên, lá gan thư kí này ghê gớm thật, dám ở trước mặt anh ngủ gà ngủ gật.
Cô xong đời.
Hoàng Nguyên Cần, ngủ một mạch thật lâu, thật lâu, cho đến khi cảm thấy lạnh quá cô mới tỉnh.
Cô há miệng ngáp một cái to, bốn mắt ngây ngốc nhìn xung quanh, kỳ quái, sao phòng cô lại lạnh như thế? Rõ ràng là vì mùa đông giá lạnh này, cô đã mua hẳn một cái chăn tơ tằm nha, sao chả thấy ấm áp gì cả, tay chân cô cứng vì lạnh hết rồi …
A? Đây là đâu? Vì sao trên người cô lại trùm hai tờ báo, mà bóng người trước mắt dĩ nhiên là…
“A…” Thét chói tai được một nửa bỗng im bặt. “Tổng giám đốc?” Xong đời, cô không những ở trong nhà đại ma vương, mà còn ngủ trong nhà đại ma vương nữa.
Bây giờ là mấy giờ?
“Nói nhỏ thôi, tôi đang đọc tạp chí.” Không biết khi nào trên trang phục chỉnh tề của đại ma vương trùm thêm cái chăn ấm, thoải mái ngồi ở sô pha xem tạp chí, đèn phòng khách còn cố ý chuyển thành loại đèn nhỏ.
“Khụ… Thực xin lỗi, tôi ngủ quên.” Hoàng Nguyên Cần hất tờ báo trên người ra, xương cốt cứng ngắc cạc cạc gọi bậy, cô thật cẩn thận hỏi anh. “Tổng giám đốc, báo này… sao lại ở trên người tôi?”
Khóe miệng anh giương lên. “Không cần khách khí, tôi lo lắng cô sẽ chết lạnh ở nhà tôi, đến lúc đó phải bớt thời gian đến cục cảnh sát ghi chép này nọ, phiền toái, nếu không cẩn thận bị chó săn nhìn thấy, tôi còn phải mang tội danh kẻ khả nghi giết người, cho nên miễn cưỡng cho cô mượn tạm hai tờ báo chống lạnh, ở trên đường nhìn thấy người vô gia cư tôi cũng làm như vậy, cho nên cô không cần cảm kích tôi.”
Vô gia cư? Cô không phải vô gia cư, cô có nhà để về! Không không không, cái này không phải quan trọng, quan trọng là hai tờ báo này không thể chống lạnh được, hiện tại Đài Bắc có mười một độ a!
“Ách… Như vậy tôi sẽ chết lạnh đó!” Cô nhu nhược nói nhỏ, nhịn xuống xúc động muốn đập vào đầu anh, nhưng vẫn hiểu nên dùng đại nghĩa một phen. “Anh có biết hiện đại khối không khí lạnh đang tràn về nên nhiệt độ rất thấp hay không, hàng năm người chết lạnh có bao nhiêu không?”
“Ừ…” Anh đáp có lệ, cúi đầu tiếp tục đọc tạp chí trên tay.
“Anh đang xem cái gì mà chuyên tâm thế?” Bởi vì Hoàng Nguyên Cần vừa tỉnh ngủ nên vẫn còn chút ngốc nghếch, thấy anh gấp quyển tạp chí đặt trên đùi, tò mò đi về phía trước, lập tức kinh ngạc thét chói tai. “Anh đang xem tạp chí phụ nữ lõa thể!”
Cho dù ngốc như thế nào, cô cũng biết đại ma vương đang xem loại tạp chí bị hạn chế, khuôn mặt lập tức hồng lên, hai tròng mắt xấu hổ loạn chuyển. Anh rốt cuộc có coi cô là phụ nữ hay không?
“Ách… Tôi đi về trước, đi về trước đây.” Cô vội vàng đứng dậy, quên tay chân đã bị đông cứng, làm cho cô đi không vững, đá phải tấm thảm suýt ngã xuống dưới đất, may mắn cô đúng lúc bắt được cái bàn, miễn cho vận rủi bị té ngã.
“Cô bao nhiêu tuổi rồi? Sao phải giả bộ trong sáng… Đọc tạp chí này cũng là một trong những cách tìm kiếm linh cảm quảng cáo được chưa?” Đại ma vương lạnh lùng liếc xéo. Bây giờ còn có người nhìn thấy những hình ảnh hạn chế này mà té ngã sao?
Đây là lời người ta hay nói sao? Chỉ là lấy cớ, anh căn bản bị biến thái.
“Tôi chỉ cảm thấy xấu hổ, anh là đàn ông… mà tôi là phụ nữ…” Hơn nữa bọn họ căn bản không quá thân quen. Chỉ là quan hệ thủ trưởng và cấp dưới mà thôi.
“Cô sợ tôi làm gì cô sao?”
“Không, không có.” Đại ma vương có vô số bạn gái, sẽ không coi trọng cô.
“Chẳng lẽ cô muốn tôi đối với cô thế sao?” Anh tựa hồ rất chờ mong hỏi.
Cô cứng họng, nghe vậy há hốc mồm. Cảm xúc nhất thời dâng lên làm cho cô nhất thời mất lý trí, thốt ra:
“Ánh mắt tôi rất tốt!” Ý là nên sẽ không có ý đồ gì với anh.
Tiếng đại ma vương lạnh lùng bay tới:
“Người tinh mắt mà viết ra báo cáo vớ vẩn thế này, rõ ràng nên nhảy lầu lấy cái chết để tạ tội, miễn cho công ty lại tiêu tiền nuôi một con sâu gạo.”
“Anh quản tôi à, dù gì tôi cũng là một con sâu gạo vui vẻ.” Hoàng Nguyên Cần bất chấp tất cả, trực tiếp nói. “Tôi không muốn mỗi ngày mặt thối bận rộn công việc, mỗi ngày làm mười mấy giờ, làm ngày làm đêm, đến lúc tiền ở ngân hàng thì người đã ở thiên đường rồi, hối hận cũng không kịp!”
“Nói xong chưa?” Hai tròng mắt anh lóe lên một tia quỷ dị. “Xem ra cô vô cùng quan tâm tôi.” Lời nói của cô chính là miêu tả cuộc sống của anh.
“Ai quan tâm anh?” Cô có nói đến chữ quan tâm à?
“Cô tự mình đa tình cũng vô ích thôi, ngu ngốc.”
Bất đắc dĩ, nói chưa được vài câu lại bị anh chế ngạo thành ngu ngốc.
“Chậc… Góc độ này chụp bộ ngực thật phiến tình… Ngọn đèn cùng góc độ phối hợp hợp lí, thoạt nhìn sẽ làm người ta có cảm giác mặt đỏ tim đập.” Anh bắt đầu bình luận mấy cô lõa thể trên tạp chí quảng cáo.
Hoàng Nguyên Cần đỏ mặt, không biết vì sao vừa tức vừa xấu hổ, cô nhảy dựng lên tựa như mông cháy, lắp bắp nói:
“Ách… Tổng giám đốc, nếu không có việc gì, tôi, tôi đi về trước.”
Cô quyết định phải mau chóng rời xa nơi thị phi này. Tuy rằ