c.” Âu Dương Điệp cắn môi, nhìn thấy anh tàn nhẫn vô tình như thế, lời còn chưa nói xong đã bị anh lạnh lùng cắt ngang.“Im miệng, cô không có tư cách gọi tên tôi.”“Em…. Tư Đồ tiên sinh.” Âu Dương Điệp cố nén nước mắt ủy khuất, gọi lên xưng hô xa lạ này.“Cô muốn nói cái gì? Còn muốn nói cô yêu tôi sao? Âu Dương Điệp, không nghĩ tới năm năm không gặp, cô lại trở nên quỷ kế đa đoan như thế? Thế nào? Nhìn thấy Tư Đồ Thác hôm nay không như ngày xưa, trong túi có bạc triệu, cho nên muốn quay đầu lại sao? Đáng tiếc, thứ mà Tư Đồ Thác tôi không thiếu nhất chính là đàn bà.” Anh mắt lạnh nhìn cô, trong mắt không có lấy một tia thương tiếc, trên mặt đều lộ vẻ khinh bỉ, cô nghĩ cô trở về thì bản thân sẽ tiếp nhận cô sao? Vậy thì cô thật sự quá coi thường anh rồi.“Em không có.” Sắc mặt Âu Dương Điệp trắng bệch, cô biết chính mình có giải thích thế nào cũng vô ích? Ai sẽ tin tưởng cô? Cô chính là người làm tổn thương anh, bây giờ còn muốn trở lại bên cạnh anh sao? “Cô muốn tiền của tôi phải không? Tuy rằng trước đây cô vô tình vô nghĩa, nhưng tôi cũng nể mặt chú Âu Dương, sẽ bố thí cho cô năm trăm vạn, như vậy đủ rồi chứ?” Tư Đồ Thác châm biếm nhìn cô, từ trong túi lấy ra một tấm chi phiếu, viết lên đó những con số, sau đó xé ra, ném về phía trước, bây giờ tiền thì anh không thiếu…….. Tấm chi phiếu rơi trên mặt của cô, sau đó bay xuống mặt đất, Âu Dương Điệp lẳng lặng nhìn tấm chi phiến đang nằm trên mặt đất, sự kiên cường mà cô cố gắng chịu đựng, trong nháy mắt đã suy sụp, nước mắt trong suốt tuôn rơi như người ta chặt đứt một chuỗi trân châu.Anh đang dùng tiền để sỉ nhục cô, giống như năm năm trước cô đã dùng tiền để sỉ nhục anh, cô đã biết một khi trở về là tự rước lấy nhục, nhưng như vậy cũng tốt, cô sẽ không còn ôm ảo tưởng gì nữa.“Âu Dương Điệp, cầm chi phiếu rồi rời khỏi nơi này, bao nhiêu đây tiền mua một đêm của cô là quá dư dả cho cô rồi, ngay cả minh tinh cũng không có giá này đâu.” Trong mắt Tư Đồ Thác đều là khinh thường, lại mệnh lệnh nói ra từng chữ: “Cô đã đạt được mục đích, cô có thể đi, nhớ kỹ, sau này tôi hi vọng sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.”Mục đích của cô? Cô có mục đích gì? Coi trọng tiền của anh sao? Âu Dương Điệp nhìn người đàn ông trước mắt lãnh khốc gần như tuyệt tình, anh đang hiểu lầm, đang hoài nghi mình, nhưng cô không nên trách anh, cô đã sớm nghĩ đến kết quả này, ép buộc bản thân cố nở nụ cười: “Tư Đồ tiên sinh, anh hiểu lầm rồi, tối hôm qua chỉ là chuyện hiểu lầm, anh yên tâm, sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.” Lòng của cô đã muốn rơi vào hầm băng, không còn hy vọng xa vời.“Thật không? Vậy thì tốt, chỉ có điều tôi có lòng tốt muốn nhắc nhở cô một câu, nếu lần sau muốn quyến rũ người khác, thì hãy luyện lại kỹ thuật trên giường cho tốt một chút, như vậy có lẽ người ta sẽ cho cô tiền nhiều hơn một chút.” Tư Đồ Thác vận dụng hết mọi khả năng có thể để châm chọc, vũ nhục cô, nhìn thấy sắc mặt của cô trở nên rất khó coi, trong lòng anh vô cùng thoải mái.Người khác? Luyện tốt kỹ thuật trên giường? Anh coi cô là cái gì? Gái điếm sao? Anh cố ý vũ nhục mình như vậy sao? Anh muốn trả thù mình vì những chuyện trước kia sao? Bi thương tràn ngập trong lòng, một cơn đau đớn lạnh lẽo chạy từ lòng bàn chân đến tận tâm can, làm cho cô tức giận, đột nhiên ngẩng mặt lên, lộ ra một nụ cười thê thảm, dùng sức vẫy vẫy tóc: “Tư Đồ tiên sinh, cám ơn sự nhắc nhở của anh, tôi sẽ nhớ kỹ, tôi nhất định sẽ luyện lại kỹ thuật giường chiếu cho thật tốt rồi mới đi quyến rũ người khác.” Nếu vũ nhục mình có thể làm cho anh vui vẻ, vậy thì cứ để cho anh vui vẻ, coi như bản thân chuộc tội cho năm năm trước. “Bốp.”Một âm thânh trong suốt vang lên từ miệng cô, trên mặt Âu Dương Điệp lập tức xuất hiện một dấu tay màu đỏ, khóe miệng chảy máu, nhưng cô lại vô cùng bình tĩnh đứng ở nơi đó, nhìn anh, đánh đi, một cái tát này đem tất cả những gì cô thiếu anh đều trả lại hết cho anh, từ nay về sau xem nhau như người xa lạ.“Tôi thật cảm thấy mất mặt thay cho chú Âu Dương, sao chú có thể có một đứa con gái không biết liêm sỉ như cô, cô không xứng mang họ Âu Dương, cút.” Ánh mắt Tư Đồ Thác nháy mắt trở nên âm trầm, lạnh như băng, cô không xứng làm con gái của chú Âu Dương. Âu Dương Điệp chậm rãi xoay người sang chỗ khác, đột nhiên dừng bước, vẫn không quay đầu lại nói: “Mặc kệ anh tin hay không? Chuyện xảy ra hôm qua là ngoài ý muốn, không phải âm mưu của tôi. Tư Đồ tiên sinh, tạm biệt. À không, phải nói là vĩnh biệt mới đúng.” Nói xong, muốn bước ra cửa, bỗng dưng anh ở phía sau gọi lại.“Khoan đã.”“Còn có việc gì sao?” Âu Dương Điệp tạm dừng một chút, chậm rãi xoay người qua nhìn anh, anh còn muốn làm gì?“Cầm tờ chi phiếu đi, giao dịch trên giường tôi thích phân biệt rõ ràng, mặc kệ mục đích của cô là gì?Cô hầu hạ tôi trên giường, đây là thứ cô nên được hưởng.” Tư Đồ Thác nhặt tấm chi phiếu lên, đặt vào trong tay cô.Nhìn thấy trên tấm chi phiếu ghi con số năm trăm vạn, trước kia có lẽ cô sẽ không thèm liếc mắt một cái, nhưng hiện tại đối với cô số tiền này thật quá lớn, nếu anh nhất định phải dùng phương thức n