ị còn thừa, cảm ơn đã ghé tiệm, hoan nghênh chị
lần sau lại đến.” Tưởng Chính Tuyền nhận lấy: “Cảm ơn.”
Người phía sau giống như bị chấn động, không thể tin được mà lên tiếng:
“Tuyền Tuyền?” Thanh âm này… Thanh âm này chính là của Diệp đại ca.
Tưởng Chính Tuyền bỗng nhiên xoay người, người phía sau hình dáng thực
quen thuộc, tóc ngắn ngủn, quả thật là Diệp Anh Chương.
Hơn bốn năm không gặp, tuy rằng anh đang mặc trang phục thường ngày vô cùng đơn giản, nhưng tư thế vẫn hiên ngang oai hùng như trước kia.
Năm đó ở trong bệnh viện sau khi tỉnh lại, Tưởng Chính Tuyền nhận được một
tin còn đáng sợ hơn nhiều lần. Bác sĩ nói cô có thai! Một khắc kia,
Tưởng Chính Tuyền tưởng như đã trở nên ngây ngốc, hoàn toàn không thể
tin được chuyện mình vừa được nghe. Cô làm sao lại mang thai đứa nhỏ của Nhiếp Trọng Chi?
Đến khi Diệp Anh Chương xuất hiện trước giường bệnh của cô, Tưởng Chính Tuyền chỉ biết đem chính mình chôn sâu vào trong chăn.
Diệp Anh Chương đợi bên giường cô một hồi thật lâu, lúc sau chỉ nhẹ nhàng
nói một câu: “Tuyền Tuyền, chỉ cần em nguyện ý, hôn lễ của chúng ta sẽ
vẫn không thay đổi.” Tưởng Chính Tuyền trốn ở trong chăn, một mình lẳng
lặng để lệ rơi lã chã.
Giấc mộng duy nhất cô từng mơ đã tan tành! Cô đã không còn tình bạn, tình
yêu luôn ấp ủ cũng kết thúc! Thế giới của cô chỉ trong mấy ngày đã hoàn
toàn sụp đổ.
Mấy năm qua, thỉnh thoảng Tưởng Chính Tuyền cũng tưởng tượng đến cảnh tượng gặp lại Diệp đại ca sẽ như thế nào, là ở trong nhà mình, hay là trên
đường? Thế nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới hai người sẽ ở gặp lại nhau
trong tiệm cà phê này.
Hai người sau khi ngồi xuống đối diện nhau tại một góc nhỏ trong tiệm, đáy
mắt Diệp Anh Chương vẫn xúc động như trước: “Tuyền Tuyền, em từ Mĩ về
đây khi nào vậy?”
Bởi vì chuyện của ba, cô và mẹ không còn đặt chân vào giới xã giao ở Lạc
Hải nữa. Cho nên ngoại trừ người trong nhà, dường như không còn ai biết
cô đã trở về.
Tưởng Chính Tuyền mỉm cười nhàn nhạt: “Em về đã được hơn nửa năm rồi.” Diệp
Anh Chương thổn thức không thôi: “Thời gian trôi qua nhanh quá, em đã
tốt nghiệp rồi. Mọi chuyện vẫn tốt cả chứ?”
Tưởng Chính Tuyền dần dần từ trong nỗi kinh ngạc lấy lại tinh thần, mười ngón tay đan vào nhau, thư thái nhàn nhã nói: “Anh cảm thấy em thế nào?”
Diệp Anh Chương gật đầu thật mạnh: “Nhất định là tốt lắm. Trưởng thành hơn,
chín chắn hơn, càng xinh đẹp hơn lúc trước rất nhiều.” Tưởng Chính Tuyền bất chợt cảm thấy rầu rĩ: “Đúng thế, trưởng thành, ai rồi cũng phải
trưởng thành thôi.”
Diệp Anh Chương kể cho cô nghe tình hình gần đây của mình: “Anh bây giờ được điều đến Ngũ Phúc, hai ngày này về Lạc Hải tham dự cuộc họp, khi nào
xong là phải quay về liền. Vừa lúc đi ngang qua nơi này nên anh vào mua
ly cà phê. Vội vàng đến lại vội vàng đi, nhưng không ngờ được lại có thể trùng hợp mà gặp được em ở đây!”
Tưởng Chính Tuyền thản nhiên mỉm cười: “Em nghe mẹ em kể, anh thực hiện nhiệm vụ đều vô cùng xuất sắc, vụ án nào qua tay anh tỷ lệ được phá cực kì
cao, được đồng nghiệp ở Ngũ Phúc phong làm thần thám, còn thăng chức nữa đúng không.”
Diệp Anh Chương cười cười, dường như cũng không cho đó là điều quá quang
vinh. Anh ta nhấp một ngụm cà phê, bèn đổi đề tài: “Dì Khanh dạo này thế nào rồi?” Tưởng Chính Tuyền vuốt ve ly thủy tinh: “Tình hình mẹ em
không tốt lắm, bà ấy vừa làm phẫu thuật mạch vành ghép tim nhân tạo ở
bệnh viện.” Diệp Anh Chương sửng sốt: “Sao đột nhiên lại trở nên nghiêm
trọng như vậy? Bệnh tim của dì Khanh chẳng phải vẫn làm kiểm tra định
kỳ, luôn luôn nằm trong phạm vi kiểm soát tốt đấy sao.”
Tưởng Chính Tuyền khẽ mím môi chua sót nói: “Anh không biết đó thôi, bệnh của mẹ em thật ra là tâm bệnh. Bà ấy cũng không biết làm sao mà nghe được
người ta nói vụ án của ba em… Bà ấy mới lo lắng…” Diệp Anh Chương làm
sao lại không biết, bác gái vì chuyện của bác trai mà ngày đêm lo lắng
không yên: “Em bảo dì Khanh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, bác trai sẽ không
có chuyện gì đâu.”
Hai người nói chuyện phiếm thêm vài câu, điện thoại Diệp Anh Chương không
ngừng thúc giục, công việc hẳn là rất bận. Tưởng Chính Tuyền thấy sắc
trời đã tối đen như mực, nghĩ còn phải về đưa canh bổ dưỡng đến cho mẹ,
đành nói luôn: “Diệp đại ca, em còn có việc, chúng ta lần sau lại nói
chuyện nữa được không.” Diệp Anh Chương: “Vậy cũng được, em giúp anh
chuyển lời hỏi thăm sức khỏe đến dì Khanh và Tưởng ca.” Tưởng Chính
Tuyền gật đầu: “Em biết rồi, cảm ơn anh.”
Năm đó sau khi hai nhà giải trừ hôn ước, tuy rằng trưởng bối hai bên bề
ngoài đều tỏ ra không thành thông gia nhưng vẫn mãi là bạn bè này nọ,
nhưng rốt cuộc chưa bao lâu đã lạnh nhạt như người dưng, hai nhà bây giờ hầu như không còn liên lạc gì với nhau. Lần duy nhất có thể xem là hỏi
han nhau có lẽ là lần sau khi ông Tưởng gặp chuyện không may, bà Diệp
hai lần có gọi điện thoại đến ân cần thăm hỏi. Chỉ trên điện thoại như
vậy, bà Lục Ca Khanh cũng đã thấy quá đủ, có lần bà từng nói một câu ở
trước mặt Tuyền Tuyền: “Bây giờ tình người chỉ như tờ giấy mỏng manh,
hai bác Diệp c