Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216510

Bình chọn: 8.00/10/1651 lượt.

đó ngẩng đầu lên hiên ngang bỏ đi chứ.

"Được!" Chung Dương lên tiếng sảng khoái đồng ý, từ

trong túi áo tây trang móc ra cuốn chi phiếu cùng một cây bút rất tinh

xảo, đang muốn viết chi phiếu thì Tả Á có vẻ hơi lưỡng lự nhìn người phụ nữ kia nói: "Chuyện này….100 vạn.......Có phải hơi ít hay không, 1000

vạn thế nào?" Tả Á nói xong bụng dạ xấu xa nhìn sang Chung Dương, ánh

mắt có sự khiêu khích cố tình để cho người nào đó xem. . . .

Người phụ nữ nọ bỗng sững sờ, Chung Dương thì híp mắt nhìn Tả Á đứng ngay bên cạnh, trong mắt hình như có điều suy tư.

Người phụ nữ ấy lại nghĩ rằng Tả Á đang muốn chơi mình, rất tức giận nhưng

không thể ăn nói khép nép hơn: "Ký chi phiếu đi, có hợp thì sẽ có tan

thôi, tôi không có tâm tình để đùa giỡn với các người đâu, người ta đang đau lòng sắp chết đến nơi rồi."

Đúng là người đàn bà nhát gan!

Chung Dương ký vào tấm chi phiếu, người phụ nữ lấy xong xoay người bỏ đi.

Tình yêu, có thể mua đứt bằng tiền sao?

Có lẽ, đó không phải là tình yêu!

Sau khi người phụ nữ ấy bỏ đi, Tả Á nhìn cánh tay của tên đàn ông nọ vẫn

đang khoác lên vai mình hình như không hề có ý định bỏ xuống. Cô rất tự

nhiên duỗi tay ra cột lại mái tóc rồi sau đó đứng dậy, lại dùng gót giày xăng-̣đan nhọn kia hung hăng dẫm mạnh lên chân Chung Dương một lần nữa.

Chung Dương đau đến chảy nước mắt, rốt cuộc không thể giả vờ bình tĩnh như

thể không có chuyện gì được nữa. Tả Á nhân lúc Chung Dương đang cúi đầu

kêu đau chói lói thì giáng thêm một cái tát vào gáy anh, "Chớ có khinh

thường phụ nữ như thế nhá!" Nói xong đứng dậy bỏ đi, thời điểm xoay

người mái tóc dài tung bay vẽ ra một đường cong cực kỳ đẹp.

Chung Dương chau mày quay đầu nhìn theo bóng lưng của Tả Á, thế này mà cũng

được coi là phụ nữ sao? Phụ nữ nhìn thấy mình không cần ngoắc tay cũng

bu lại một đống cố sức lấy lòng, mình đã sống 25 năm không ngờ hôm nay

lần đầu tiên bị một con nhóc giáng cho một bạt tai.

Một người đàn ông dáng vẻ như là quản lý lo lắng chạy tới, dè dặt thận trọng hỏi:

"Cậu Chung à, chân cậu không sao chứ, có cần bảo người đến dạy dỗ cô gái đó một chút hay không.... ..."

"Không có việc gì!" Chung Dương giận quá hóa cười, nhóc con này thật thú vị.

***

Sua khi Tả Á rời khỏi quán cà phê, vẫn cứ bước đi chẳng có mục đích gì, bất tri bất giác đã đi tới quảng trường. Người đến người đi lướt qua mình

nhiều như vậy nhưng chỉ có một mình mình là đang đau lòng mà thôi. Trong quảng trường đang phát một bài hát vô cùng thương cảm, tim của Tả Á

cũng theo đó mà co rút đau nhói, mất mác ngồi phịch xuống chiếc ghế dài ở ngay cửa rồi khóc lên. Từ tiếng nấc nghẹn nho nhỏ dần dần biến thành

tiếng khóc tức tưởi.

Không biết qua bao lâu, ngay lúc cô không

còn chút hình tượng nào mà ngồi khóc thút thít thì có một bàn tay to màu da nâu đưa tới một chiếc khăn tay dành cho đàn ông. Cô cũng không thèm

nhìn người đến là ai liền thò tay cầm lấy nó rồi lau nước mắt và nước

mũi của mình.

Tiếng khóc dần giảm hẳn mới ngẩng đầu lên nhìn thì

thấy một người đàn ông rất điển trai, có vẻ lạnh lùng còn có chút lưu

manh nữa. Là anh ta, người đàn ông mới vừa rồi đụng phải mình ở quán cà

phê. Chợt nhớ lại cái tát khi nãy mình đã chào hỏi anh ta, chẳng lẽ anh

ta đến để trả thù sao?

Tả Á nghĩ tới mới vừa rồi mình giống như

con gà trống sừng cồ chiến đấu còn hiện tại thì khóc đến thảm hại thế

này, không biết tại sao bây giờ ở trước mặt người đàn ông này cô lại

thấy có chút ngượng ngùng. Hai chân ở trên ghế chụm lại vào nhau rồi

vòng hai cánh tay quanh chân cúi đầu xuống nói: "Anh đi theo tôi làm

gì?"

Anh ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt sâu sắc kèm theo chút tia

sáng của sự tìm tòi, nhíu mày nói: "Thì tôi đang học cách coi phụ nữ là

trên hết đây! Cô......Khóc thật là khó coi!"

Tả Á hơi ngượng đứng lên nói: "Tôi phải đi đây, anh đừng có đi theo tôi nữa."

Chung Dương lại hô lên: "Cô đã giẫm hư giầy quý của tôi, còn nữa, nói không chừng chân của tôi đã bị thương rồi đó!"

Tả Á quay đầu lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp còn có sự khổ sở, trợn mắt nhìn Chung Dương nói: "Đừng có đùa quá trớn như thế!"

Chung Dương đi tới đứng ở trước mặt cô móc ra điện thoại di động rồi nói, "Cho tôi số điện thoại của cô!"

"Tôi không có điện thoại di động!" Bằng trực giác, Tả Á thực sự không muốn trêu chọc tới tên đàn ông này.

Chung Dương ngoài mặt thì cười nhưng trong giọng nói không hề có ý đùa giỡn nói: "Trên cổ cô đang treo đó là cái gì?"

Tả Á cau mày, trên cổ cô đúng là đang đeo cái điện thoại di động. Nhưng

mà. . . . .Không đợi cô mở miệng, Chung Dương đã đưa tay đoạt lấy chiếc

điện thoại di động của cô, sau đó bấm gọi vào một dãy số, đợi sau khi

điện thoại của mình vang lên rồi mới hài lòng trả nó về vị trí cũ.

"Tôi đưa cô về!"

"Không cần, tự tôi có thể về được!"

"Cũng được!" Chung Dương cất điện thoại vào rồi vươn tay ra nói, "Nhưng cũng

phải giới thiệu một chút, tôi tên là Chung Dương, còn cô?"

Thấy Tả Á không muốn nói, Chung Dương lại nói: "Nếu không tôi đưa cô về nhà!"

Tả Á không muốn tiếp tục dây dưa nữa, vì thế cũng vươn tay ra


XtGem Forum catalog