thế nào, hốc mắt liền đỏ
lên, không nhịn được mà lại khóc lên.
Mạch Tử nghĩ tới Tả Á, lòng cũng cảm thấy buồn bã, lại đột nhiên nghĩ đến cái gì đó : "Con có cách
rồi, mọi người không cần phải tranh luận nữa, chúng ta mang Tiểu Duyên
làm giám định ADN không phải tốt hơn sao, như vậy không cần phải nhận
nuôi, cũng chứng minh được đứa bé là máu mủ của nhà chúng ta, chính thức nhận lại, cũng không phải dùng đến thân phận con nuôi mà chính là con
ruột."
Ý kiến của Mạch Tử nhận được sự đồng ý của mọi người, đến
ngày đưa Tiểu Duyên đi giám định, mọi người trong nhà đều đi theo, viện
trưởng cũng đi cùng, ai cũng cảm thấy đây là sự trùng hợp đến không thể
tin được, nếu như Tiểu Duyên chính là con của Tả Á thì tất cả mọi chuyện dường như đã được định trước.
Tất cả mọi người nóng lòng mong
đợi kết quả. Bọn họ nóng lòng muốn biết, đứa nhỏ này có phải là Tiểu Bảo hay không, có phải là đứa con đã mất của Tả Á không.
Tám ngày
chờ đợi dài đằng đẵng, đến ngày có kết quả, tất cả mọi người đều khóc,
kết quả giám định là Tiểu Duyên thật sự là con trai của Tả Á và Kiều
Trạch, là đứa con mà Tả Á nhớ nhung đến đứt gan đứt ruột, chính là Tiểu
Bảo đã bị bắt cóc đi, chính là đứa nhỏ đã phải trải qua nhiều trắc trở.
Thời khắc Kiều Trạch nhận được kết quả này, chỉ cảm thấy, trên đời này thật
sự có kỳ tích, cảm thấy trái tim như được chất đầy bông gòn, trở nên mềm mại vô cùng, vui sướng vô cùng cũng đau đớn vô cùng.
Kiều Trạch
ôm Tiểu Duyên thật chặt vào trong ngực, ôm lấy đứa con tưởng nha đã mất
lại tìm lại được của anh, nỗi đau xót từ trong ngực lan dần ra.
Hốc mắt ngân ngấn nước, Tả Á, Tả Á, em biết không, con của chúng ta, Tiều
Bảo của chúng ta đã trở về rồi, nó còn sống, nó chính là Tiểu Duyên,
chính là đứa bé em cứu giúp, là đứa bé đã gọi em là mẹ, nó là con của
chúng ta, em nghe chưa?
Viện trưởng thấy được kết quả như thế
cũng lệ nóng quanh tròng, Tả Á là một cô gái lương thiện, tốt bụng,
cuối cùng cũng đã nhận được hồi đáp tốt đẹp, nếu như không phải cô là
người lương thiện, giúp đỡ những đứa trẻ khó khăn, vậy thì Tiểu Bảo cũng sẽ không thể xuất hiện ở nơi này. Chỉ tiếc là hiện tại cô không thể nào biết được, Tiểu Bảo vẫn còn sống, Tiểu Bảo chính là Tiểu Duyên.
Viện trưởng đứng bên cạnh Tiểu Bảo nói : "Tiểu Duyên, gọi ba đi, chú ấy là
ba của con đí, con.......không phải con từng hỏi ba mẹ của con là ai, ở
đâu sao......."
Tiểu Duyên nhìn Kiều Trạch, trên khuôn mặt giống
Kiều Trạch như đúc hiện lên chút nghi ngờ, người lớn không sao hiểu được cảm xúc của cậu lúc này được.
Dáng người nhỏ bé, khuôn mặt nhỏ
nhắn lạnh lùng, trong đôi mắt to vẫn mang nét ngây thơ khó hiểu, trong
thâm tâm cậu biết, bạn bè của cậu trong cô nhi viện đều không có cha mẹ, không đúng, không phải là không có, mà là mất đi ba mẹ.
Nhưng mà cậu đột nhiên lại có ba, hơn nữa lại bất ngờ xuất hiện trước mặt cậu,
một người đàn ông lạnh lùng, một người đàn ông rất cao lớn, một người
đàn ông đẹp trai tóc trắng, là ba của cậu sao? Vậy mẹ của cậu ở đâu?
Sau khi có kết quả, viện trưởng liền rời đi, Tiểu Tuyên theo người thân của cậu về nhà, dọc theo đường đi, cậu nhóc không nói một câu nào, Tiểu
Duyên mới ba tuồi, nhưng đã có suy nghĩ riêng của mình.
Người lớn không hiểu được tâm tư của Tiểu Duyên, nhìn cậu trầm mặc không nói,
khuôn mặt nhỏ nhắn lại mang vẻ lạnh lùng không khỏi lo lắng, muốn chọc
cho cậu vui, nhưng cậu lại chỉ nhắm mắt, nằm trong ngực Kiều Trạch, giả
bộ ngủ, cho dù cậu chỉ là một đứa trẻ, nhưng cậu cũng có rất nhiều việc
cần suy nghĩ.
Về đến nhà, một lần nữa Tiểu Duyên được nghe giới
thiệu, ba của cậu, còn có bà ngoại, ông ngoại, ừ, không đúng, là hai ông ngoại, cũng không đúng, một người trong đó là ông ngoại tại sao lại là
anh hai của ba, cậu không nghĩ ra, không sao hiểu được.
Nhưng,
tất cả mọi người đều rất yêu thương cậu, chỉ hận không thể đem hết những thứ tốt nhất cho cậu, nhiệt tình đến mứ khiến cậu không phản ứng lại
kịp, nhưng, mẹ đâu? Tại sao lại không xuất hiện? Có phải là vì mẹ không
thích cậu không? Tại sao mọi người lại vừa khóc vừa cười, khi nhắc tới
mẹ tất cả mọi người dường như rất đau lòng, bà ngoại đang khóc, nhưng
khi nhìn thấy cậu lại sẽ cười.
Đến tối, sau một ngày vô cùng kích động, cuối cùng mọi người cũng giải tán, về nhà mình nghỉ ngơi, Kiều
Trạch và Tiểu Duyên ngủ cùng một phòng.
Nói thật, Kiều Trạch
không biết phải ở cùng với một đứa trẻ thế nào. Mặc dù đứa trẻ này là
con của anh và Tả Á, nhưng đã ba năm, anh vắng mặt trong quá trình
trưởng thành của thằng bé ba năm, sự đau lòng và áy náy đầy ắp trong
lòng khiến anh không biết đối mặt với con mình thế nào, không biết phải
bắt đầu quan hệ với Tiểu Duyên ra sao. Kiều Trạch có chút lúng túng, có
chút vụng về. Anh nhận ra được thằng bé dường như có chút trầm mặc, có
chút không vui, có lẽ là do nó chưa thể thích nghi với cuộc sống mới này ngay lập tức được.
Kiều Trạch cầm một con gấu bông, thân thể cao lớn ngồi xuống giường, đặt con gấu bông vào trong lòng Tiểu Duyên, cậu
nhóc nằm ở đó, đôi mắt to tròn vo nhìn a