khổ, quên đi thái độ làm tổn thương người của người nhà họ Chung, quên
đi việc mỗi người sắp một ngả.....Quên đi sự đau lòng…..
Tả Á ra
khỏi siêu thị, vội vàng khui hai lon bia nốc ừng ực, cuối cùng giang
thẳng hai tay vứt hết lon rỗng đi. Đầu óc có chút mụ mị, cô ngất ngưỡng
bước lên xe buýt, mãi đến trạm cuối cùng tài xế phải nhắc nhở cô xuống
xe, có vậy cô mới bước xuống xe với cơ thể lung lay bất ổn.
Dưới
sắc trời mông lung, cô đứng trên vỉa hè ngước nhìn bầu trời bao la rộng
lớn, ngắm nhìn không gian mênh mông và thần bí thế này. Mơ màng lú lẩn
thế nào bỗng nhiên cô lại nhớ tới lần đầu tiên tỏ tình của Chung Dương.
Trong một chiếc xe cạnh bờ biển, anh tỏ tình với vẻ vô lại, còn lưu manh mà
hôn cô, sau đó còn rất vô sỉ xông vào cuộc sống của cô, nắm trọn trái
tim cô. Nhưng bây giờ, tim đã không còn nữa, trống rỗng đến khó chịu.
Không nhịn được nữa Tả Á bật khóc lên, bước xuống bậc thang chạy tới bờ
cát, len lỏi qua dãy đá ngầm, lảo đảo nghiêng ngã bò lên một tảng đá cao chừng vài thước ở cách bờ cát rất xa.
Thân thể không vững, tầm
mắt mơ hồ, đầu óc choáng váng, Tả Á cúi đầu nhìn xuống mấy chữ “Đá liền
cành”* màu đỏ to tướng dẫm ở dưới chân. Đá liền cành gì chứ, đều là lũ
chó má, con người cứ luôn không được ở bên nhau, sao đá lại có thể liền
cành được chứ? Cô bật cười khanh khách, cười đã một hồi rồi lại khóc
tiếp.
Gió rất lớn, rất lạnh thổi vào mặt Tả Á, thân thể đang phát run lập cập, trái tim cũng lạnh lẽo không kém. Hoàn toàn trống rỗng,
rỗng đến mức khó chịu, hai chân chợt mềm nhũn ngã ngồi lên mặt đá. Nghẹn ngào cùng với tiếng gió biển tự hỏi: Mình say rồi ư, thế sao trái tim
vẫn còn đau đớn đến vậy.
Sắc trời dần tối, bọt sóng ướt át lành
lạnh vỗ lên tảng đá, Tả Á vẫn nằm ở nơi đó vừa khóc vừa cười, giọng nhừa nhựa hát lên bốn chữ “Chia tay vui vẻ”. Chuông điện thoại di động đột
nhiên vang lên ngắt lời cô. Tả Á nhíu nhíu mày, lục lọi cả buổi mới mò
được điện thoại di động trong túi, cố gắng mở hai mắt để tìm nút trả
lời, lọ mọ mãi một lúc mới tìm được.
“A lô.....Ai đó, gọi cho tôi làm gì.....Mấy người đang làm phiền tôi ca hát đó có biết không, biết không hả.....”
Nghe lời nói bất thường của Tả Á, Kiều Trạch hơi lo lắng hỏi: “Em đang ở đâu? Không về trường học sao?”
“Hi hi hi.....” Tả Á cười khúc khích nói, “Kiều Trạch.....Là Kiều Trạch
à.....Sao anh biết tôi không về trường học vậy.....Phải.....Phải đó, tôi không có về trường học?”
Ở đầu điện thoại bên kia, Kiều Trạch
nghe được âm thanh ầm ầm của tiếng sóng biển, trong lòng mơ hồ thấy bất
an, giọng nói cũng khẩn trương hẳn lên, “Em ở đâu?”
Tả Á mơ mơ màng màng quay đầu lại, tay còn lại vỗ lên mặt đá, “Ồh....Tôi đang ở trên một tảng đá, trên một tảng đá rất lớn.”
“Rốt cuộc em ở đâu?” Lòng Kiều Trạch sốt ruột đến phát hoảng, lúc này thủy
triều đang lên, lại nghe Tả Á nói chuyện mơ mơ hồ hồ, giống như đang
uống rượu say vậy.
Tả Á trở người nằm dài ra tảng đá, trong bóng
đêm mông lung tìm kiếm mấy chữ to đùng trên tảng đá. Nhận định một hồi
lâu mới vui mừng thốt lên, “A ha.....Tìm được rồi, phía trên có chữ này, Đá liền cành.....Đúng rồi, là Đá liền cành.”
Nói xong phóng tầm
mắt mơ hồ nhìn quanh bốn phía, đôi mắt to tròn trợn trừng lên nhìn tới
bốn phía đều là nước biển, vốn là bờ cát, đá ngầm lổm chổm đề đã bị nước biển bao phủ, mà chóp đá chỗ cô ngồi cũng sắp bị lấp mất, ý thức mơ hồ
ngay lập tức tỉnh táo, Tả Á hoảng hốt hô lên: “Kiều Trạch.....Kiều
Trạch, nước biển lên tới đây rồi, tôi không xuống được, Kiều
Trạch.....!”
Kiều Trạch nghe lời Tả Á nói mà tim như muốn ngưng đập, khẩn trương hét lên: “Đừng sợ, tôi sẽ đến đó ngay.”
.....
Khi Kiều Trạch cùng dân cảnh xách theo đèn pha chạy tới vùng nước biển nơi
Đá liền cành, chiếu rọi tới chỗ của Tả Á thì thấy nước biển đã tràn qua
tảng đá ngầm, Tả Á như người chết nằm sóng xoài trên mặt đá, sóng biển
vỗ lên người như thể bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị dìm xuống biển.
Nỗi sợ hãi như quấn chặt lấy trái tim Kiều Trạch, sắc mặt đông lạnh dọa
người, nhìn chòng chọc vào vị trí Tả Á. Dân cảnh quen thuộc hoàn cảnh
nơi này nói chung quanh chỗ Tả Á đều có đá ngầm, thuyền bè không cách
nào ngang nhiên đi vào được.
Nghe xong lời dân cảnh nói, lòng
Kiều Trạch như lửa đốt vội cởi xuống tây trang, không chút suy nghĩ liền nhảy vào trong làn nước biển lạnh lẽo, ngay lập tức bơi về phía Tả Á.
Hai dân cảnh cũng vội vàng nhảy xuống cùng bơi theo qua cứu người.
Khi Kiều Trạch vươn tay ôm Tả Á vào lòng, thời điểm Tả Á quơ múa tay muốn
ôm lấy anh, trái tim anh mới có lại nhịp thở ban đầu. Tả Á còn sống, cô
ấy không sao rồi. Anh không dám nghĩ tới, nếu như anh không gọi điện
thoại, nếu như anh không chạy tới kịp, hậu quả sẽ đáng sợ như thế nào.
Nhưng cũng may, cũng may cô không sao cả, cơ thể chỉ bị lạnh đông cứng thôi.
Vốn định đưa cô đến bệnh viện, nhưng Tả Á lại túm chặt chiếc áo ướt nhẹp của Kiều Trạch gào khóc lên bảo không muốn đến bệnh viện.
Thấy
Tả Á còn có hơi sức gào khóc, mà hình như cũng không có bị sặc nước
biển, sau khi nói lời cảm ơn v