ong hơi ấm ngắn ngủi mà trân quý
này, không đành lòng phá đi. Cuối cùng mọi người nâng ly, chúc cô thuận
lợi tốt nghiệp.
Sau bữa cơm tối ông nội phải đi, Kiều Trạch
khuyên ông ở lại, nhưng ông nói không quen, chỗ lạ không ngủ được. Tả
Quốc Cường lái xe đưa ông nội về. Kỳ Kỳ mệt mỏi ngủ thiếp đi, ba người
phụ nữ cũng về phòng nghỉ, để lại cánh đàn ông trong phòng khách.
Tả Vi đặt Kỳ Kỳ lên giường, để cho bé ngủ thoải mái. Điền Văn Lệ ngồi trên ghế sofa vuốt mi tâm với vẻ hơi mệt mỏi, hỏi Tả Á, "Tốt nghiệp rồi có
dự định gì không?"
Lần đầu tiên mẹ nói chuyện với cô như vậy,
không còn vẻ khinh bỉ chán ghét, chỉ hơi mệt mỏi. Thật ra Tả Á cũng
không muốn nói chuyện sau tốt nghiệp, vì vậy liền nói: "Mẹ, nếu mệt rồi
thì nghỉ ngơi trước đi."
Điền Văn Lệ lại hỏi: "Có muốn làm một việc gì đó không?"
Tả Á ngồi trên giường cạnh chị, do dự một chút rồi nói: "Tạm thời chưa có dự định gì."
"Nếu không có dự định gì thì hãy đến công ty của dượng làm, có kinh nghiệm rồi tính sau!"
Tả Á cau mày, "Mẹ, tự con sẽ tìm việc, con.....Không thích làm việc như vậy."
Điền Văn Lệ liếc nhìn Tả Á, "Nói như vậy chắc con cũng có dự định rồi."
Tả Á không thích Điền Văn Lệ gặng hỏi như vậy, không nhịn được nói: "Đúng, con có dự định rồi, con muốn lên Mao Nhi Sơn dạy học."
"Mao Nhi Sơn?" Vẻ mặt Tả Vi vô cùng nghi hoặc, lên tiếng hỏi "Đó là đâu vậy, ở trong núi sao?"
Vẻ mặt bình tĩnh của Điền Văn Lệ cuối cùng cũng lộ vẻ tức giận, nhưng vừa
dâng lên lập tức dằn lại, "Mao Nhi Sơn là nơi nghèo khó nhất thành phố
A, xa nhà như vậy, ngay cả xe còn không chạy tới được, con đến đó làm
gì. Đừng quên con đã là phụ nữ đã có chồng, mẹ không cần biết con nghĩ
gì, nhưng đã kết hôn rồi thì con phải ngoan ngoãn lại cho mẹ, không được đến cái chỗ quỷ quái đó!"
Tả Á cũng nổi giận, cô và mẹ nói
chuyện không bao giờ có thể bình tĩnh, "Đó là việc của con, tự con biết
phải làm gì, con cũng không thể chung sống với Kiều Trạch."
Điền
Văn Lệ tức giận đứng phắt dậy, "Rốt cuộc mày nghĩ đi đâu thế? Đám cưới
thì mất tăm mất tích, để lại cục diện rối rắm bắt người nhà phải dọn
dẹp, con mình cũng không cần, bây giờ còn nói không thể chung sống với
Kiều Trạch. Sao tao lại sinh ra cái thứ thích gây họa như mày chứ! Sao?
Mày còn muốn ly hôn nữa có phải không?"
Lòng Tả Á như bị dao đâm, cô sợ nhất khi Điền Văn Lệ nói hối hận đã sinh ra mình, không nhịn được gào lên: "Phải, tôi muốn ly hôn, tôi muốn ly hôn với anh ta, tôi không
thể sống cùng anh ta!"
"Mày dám...." Điền Văn Lệ tức giận còn định mắng gì đó thì trước mắt tối sầm, người lả đi ngã xuống ghế sofa.
"Mẹ, mẹ, mẹ làm sao vậy?" Tả Vi xông tới trước ôm chặt Điền Văn Lệ, sợ hãi đến mức tái mặt.
Tả Á thấy Điền Văn Lệ té xỉu, tim cô như nghẹn lại, không hề suy nghĩ mà
chạy tới, sợ hãi kêu gào, "Mẹ, mẹ làm sao vậy, con xin lỗi, con xin
lỗi...."
Trong phòng vang vọng tiếng kêu la, Kiều Trạch và ông
Kiều còn có Chu Văn Hiên cùng đẩy cửa vào thì thấy tình cảnh như thế,
Kiều Trạch vội vàng đẩy Tả Á và Tả Vi ra, đặt Điền Văn Lệ nằm xuống, còn Kiều Vân vội vàng gọi xe cứu thương.
***
Kết quả kiểm tra là tắc mạch máu não, may là cấp cứu kịp thời, từ từ khôi phục lại sẽ
không sao cả, không để lại hậu quả nghiêm trọng. Tả Á nghe được tin mẹ
không sao mới nhẹ lòng, thân thể cũng mềm nhũn ngồi thẫn thờ dưới mặt
đất, mặt tái nhợt.
Tả Vi nhìn Tả Á như vậy, không nhịn được níu tay cô, nói: "Em theo chị ra ngoài!"
Tả Á bị chị gái kéo ra khỏi bệnh viện, đi tới bãi cỏ phía sau. Tả Vi có vẻ không vui, mặc dù cố kiềm chế cơn giận trong lòng nhưng giọng nói vẫn
hơi cao, "Tiểu Á, chị hiểu, em vẫn cho rằng mẹ không thương em, nhưng dù sao mẹ cũng là mẹ em, cho dù bề ngoài có vẻ không thương em, nhưng vẫn
quan tâm đến em. Em có biết bởi vì em hủy bỏ đám cưới, đi phá thai mà mẹ bệnh rất nhiều ngày không, cả ba cũng buồn rầu thở ngắn than dài. Em
bốc đồng làm những chuyện này, có nghĩ tới cảm giác của người nhà không. Ông nội đã lớn tuổi như vậy, ba mẹ cũng già rồi, em không thể khiến
người khác bớt lo lắng được sao? Cả chuyện Kiều Trạch nữa, mặc dù giữa
hai người có mâu thuẫn gì, anh ta phạm phải lỗi gì, chẳng lẽ tấm lòng
mấy năm qua của anh ta không bù đắp được những lỗi lầm ấy hay sao? Bởi
vì anh ta từng phạm lỗi mà em phủ nhận tấm lòng mà anh ta dành cho em
sao? Em định cứ ghét anh ta như vậy sao? Công bằng hơn với anh ta có
được không? Em có biết không? Chỉ vì em, anh ta suýt nữa đã xảy ra tai
nạn mà mất mạng. Em không thấy những việc em làm rất quá đáng sao?"
Tả Á cũng vô cùng ăn năn hối lỗi. Nếu mẹ có chuyện gì, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân, tại sao không thể từ tốn nói chuyện với mẹ chứ?
Nhưng Tả Vi nói Kiều Trạch suýt nữa chết là sao?
"Chị, chị đang nói gì vậy?"
Tả Vi cau mày, giọng điệu không vui: "Em chẳng biết gì cả, cả ngày sống
trong tháp Ivory của mình. Đều do Kiều Trạch bảo vệ em quá tốt, không
cho em biết chuyện gì cả, chẳng cho em động tay vào chuyện gì cả. Nhưng
chị thấy em nên biết, không phải ai ai cũng thiếu nợ em, không phải
người nào cũng có lỗi với