80s toys - Atari. I still have
Yêu

Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324934

Bình chọn: 8.00/10/493 lượt.

hai chị em ngày nào.

Tôi cùng cả nhà bước ra ngòai sân bay, đi đến gần một chiếc xe hạng sang.

“Ba đổi sang xe S600L từ bao giờ vậy?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Mới đổi thôi”.

Đệ đệ cất hành lý vào cỗp xe rồi nói tiếp: “Mẹ cũng đổi sang BMW 740 rồi đấy”.

“Ba mẹ nhiều tiền thật đấy”.

Tuy rằng ba mẹ tôi xưa nay cũng là người có tiền nhưng không đến mức dư thừa đến độ thay xe sang như thay áo thế này.

Xa cách ba năm giờ đây trở lại nơi sinh ra và lớn lên, tôi thấy thành phố thay đổi khá nhiều, hai bên đường người đi lại đông hơn, nhiều tòa nhà cao ốc mọc lên san sát.

Tôi vừa đi vừa trầm trồ và hỏi đệ đệ xem mấy tòa nhà này xây theo kiến trúc nào.

Khoảng 30 phút sau xe đi vào vùng dân cư ở ngoại ô và dừng lại.

Đứng trước một căn biệt thự màu trắng kiểu dáng Tây Âu trang nhã và sang trọng, tôi không khỏi cảm thán trong lòng: “Giàu thật đấy” Đệ đệ liếc mắt nhìn tôi một cái nói: “Đều không phải là nhờ hồng phúc của chị sao?” Tôi khẽ nhíu mày, ngôi biệt thự này thì có liên quan gì tới tôi cơ chứ? Phòng của tôi ở phía đông trên lầu 2, đó là một căn phòng cực kỳ hoa lệ, được trang trí bằng rất nhiều vật phẩm đáng yêu và đắt tiền.

Tôi cầm lấy một con chó mặc bộ áo chẽn Snoopy ngắm nghía rồi ôm lấy cổ mẹ: “Con rất thích phòng này” “Mẹ biết là con vẫn còn tính trẻ con mà”.

Mẹ vuốt ve tóc tôi.

Trong nhà không có người giúp việc bởi ba luôn cho rằng mọi thành viên trong gia đình đều phải có trách nhiệm chăm sóc bản thân và bỏ công sức ra để làm những việc chung trong nhà.

Đàn ông có trách nhiệm kiếm tiền, phụ nữ quán xuyến việc nhà, ai đều có việc của người nấy nên không thể thuê người khác về làm việc nhà.

Buổi tối cả nhà tới một nhà hàng nổi tiếng ăn cơm, ba mẹ tôi vẫn bám riết lấy Tử Mĩ, hết trêu đùa đến dỗ dành bé ăn.

Tôi và đệ đệ bị bỏ rơi một bên nên không chỉ có thể tự an ủi nhau: “Xem ra người già đều thích trẻ con hơn”.

đệ đệ thở dài nói.

Tôi gật đầu: “Ừ, mà bao giờ em đi du học?” “Chắc khoảng tháng 7 sang năm, hiện tại em đã bắt đầu làm thủ tục rồi”.

Tôi lấy tay xoa xoa đầu cậu: “Chị thật hâm mộ em đấy” “Làm sao mà hâm mộ, em còn phải học hết kỳ học ở đây để còn lấy bằng tốt nghiệp đã”.

đệ đệ lắc lắc đầu.

Mẹ lại chuyển hướng sang tôi: “À đúng rồi mẹ quên chưa nói cho con là ba mẹ cũng đã làm xong thủ tục nhập cư bên Úc”.

“Gì cơ ạ?” Tôi mở to mắt nhìn mẹ.

“Thế nghĩa là chỉ còn mình con ở lại đây sao?” “Tại sao lại một mình?” Ba có chút tức giận nhìn tôi nói.

“Con đã là một người mẹ rồi mà còn không biết phát ngôn cho đúng mực hay sao?.

Tôi xoay người lại không nói gì nữa.

Mẹ đành phải hòa giải: “Được rồi, được rồi, cả nhà mau ăn đi, đồ ăn nguội hết rồi đây này”.

Mẹ vừa nói vừa gặp một miếng thịt bỏ vào bát tôi.

Trong suốt thời gian còn lại bữa ăn, tôi đều giữ vẻ yên lặng vì trong lòng vẫn còn đang rất bực bội.

Chưa bao giờ tôi có cảm giác cô đơn như hiện nay, đó là cảm giác bị những người thân yêu ruồng rẫy.

Về đến nhà tôi vào thẳng phòng đóng cửa lại.

Một lát sau tiếng gõ vửa vang lên, vừa quay đầu lại tôi đã thấy ba đẩy cửa bước vào.

“Vẫn đang giận ba đấy à?” Ba vừa nhìn ra cửa sổ vừa cất giộng buồn buồn.

Tôi cũng nhìn ra cửa sổ lơ đễnh trả lời: “Không đâu ạ”.

“Đầu năm nay Diệp phu nhân đã nói với ba là cuối năm nay sẽ lo hôn sự cho con và Quân Lâm”.

Ba nói.

Tôi khẽ nhích người quay lại nhìn thẳng vào ba, trong lòng rộn ràng.

“Ba không hề gạt con chút nào đâu, mấy năm gần đây Diệp gia luôn chu đáo với gia đình ta, dù là vì lý do nào đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận lòng tốt của họ được” Thì ra là thế, thảo nào chính bản thân tôi cũng thấy ngạc nhiên vì nếu chỉ dựa vào năng lực của ba thì khó có thể thuận buồm xuôi gió kinh doanh phát đạt như hiện nay, lại còn được nhiều người tôn kính hơn trước.

Hóa ra là có hậu thuẫn đằng sau.

“Hơn nữa ba thấy Quân Lâm là một người đàn ông rất đáng mặt nam nhi, đời này con có thể gặp được một người như thế là con rất có phúc rồi đấy, không còn gì hơn được nữa đâu”.

Ba vừa nói vừa nhìn tôi cười hiền từ.

Nhắc tới Quân Lâm tôi nhớ ra điều gì đó: “À đúng rồi ba, Quân Lâm nhờ con chuyển lời cho ba là khỏan tiền vay kia khoảng chừng hai tuần nữa mới có kết quả phê duyệt”.

Nghe xong ba thở dài nói: “Công trình của Tân Vực ba đang làm dở đang đến giai đoạn hậu kỳ, rất cần vốn.

Trước đó ngân hàng A đã hứa cho vay nhưng giữa chừng lại đình lại mà ba không thể tìm được ngân hàng nào đồng ý cho vay cả.

May mà gặp được Quân Lâm, cậu ấy hứa là sẽ cố hết sức hỗ trợ để không làm mất bao nhiêu năm tâm huyết của ba”.

Tân Vực là công ty địa ốc mà ba một tay thành lập và chèo lái bao nhiêu năm nay, mỗi năm cũng có vài công trình lớn.

“Đến mức thế cơ ạ?” Tôi lo lắng nhì ba.

“Công trình Du Hương lần này là công trình lớn mà Tân Vực mất hai năm xây dựng, mọi tiền của đều đổ hết vào đấy, đến cả quảng cáo truyền thông cũng đã làm hết rồi, tốn kém lắm.

Nếu không giao công trình đúng hạn như cam kết thì công ty không thể trụ được, có thể coi như là đi vào con đường phá sản”.

Khó trách lần này tôi trở về thấy ba luôn có vẻ nhiều tâm sự, hóa ra trong côn