XtGem Forum catalog
Adeline bên sợi dây đàn

Adeline bên sợi dây đàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325721

Bình chọn: 9.5.00/10/572 lượt.

anh cũng biết thế nào là tiến thoái lưỡng nan rồi. Cô bất lực nhìn đôi tay đặt trên đầu gối, không gì có thể diễn tả được nỗi thất vọng của cô lúc này.

Thấp thoáng dưới bụi cây rậm rạp là một tòa nhà sơn màu vàng nhạt theo kiến trúc châu Âu. Một chàng thiếu niên khôi ngô tuấn tú bước ra từ cánh cửa vòng cung lộng lẫy. Bức tranh đẹp đẽ ấy giống như chàng hoàng tử bạch mã xuất hiện trong các câu chuyện cổ tích.

Shin Chul Kang thư thái bước ra từ giảng đường nghệ thuật. Anh chậm rãi đi dạo trên con đường nhỏ yên tĩnh. Hôm nay là cuối tuần nên sân trường rất vắng vẻ. Hiếm khi không bị những cô gái nhiệt tình vây quanh, anh cảm thấy vô cùng tự tại và dễ chịu.

Hôm nay thời tiết thật đẹp, bầu trời cao và trong xanh. Ánh mặt trời buổi chớm thu, thật dịu dàng, ấm áp, khiến người ta thấy hết sức dễ chịu. Những cây cối trong vườn đã nhuốm đầy sắc thu, lá cây vàng đỏ xen kẽ trông thật nổi bật giữa rừng lá xanh. Một cơn gió nhẹ nhàng thổi đến, những chiếc lá lìa khỏi cành, lá cây bay xào xạc như nhảy múa cùng với gió, sau đó rơi xuống đất.

Nụ cười ấm áp nở trên khuôn mặt anh, anh muốn đắm mình thưởng thức phong cảnh nên thơ trước mắt.

Bỗng nhiên, ánh mắt của anh dừng lại ở dưới một tán cây to cách đó không xa.

Dưới bóng cây cao lớn là một chiếc ghế băng được chạm trổ hoa văn theo phong cách châu Âu. Một bóng hình thanh mảnh trong chiếc váy trắng ngồi ở đó. Cô cúi đầu, bờ vai run run, hình như… đang khóc? Anh không kìm được rảo bước về phía cô.

“Có chuyện gì buồn sao? Có cần tôi giúp gì không?”. Giọng nói của anh rất nhẹ, rất dịu dàng, giống như một cơn gió nhẹ lướt qua má.

Cô gái từ từ ngẩng đầu. Lúc ấy, anh mới nhìn rõ khuôn mặt của cô. Một khuôn mặt mộc xinh đẹp, thanh tú. Chính là cô ấy. Niềm vui bất ngờ trào dâng trong lòng Shin Chul Kang. Nhưng vì sao cô ấy lại ngồi khóc ở đây? Nhìn Hiểu Tranh đáng thương, anh thấy trái tim mình thắt lại.

Hiểu Tranh ngẩng đầu, chỉ là phút thoáng nhìn đã khiến cô ngây người đắm say.

Một chàng trai thật dịu dàng. Khuôn mặt của anh ấy thật khôi ngô, nho nhã, các đường nét trên khuôn mặt tinh xảo và hoàn mỹ: Dưới đôi lông mày đẹp như tranh vẽ là đôi mắt trong suốt, giống như mặt hồ phẳng lặng, dịu dàng và ấm áp; chiếc mũi cao và thẳng; những đường nét trên đôi môi mỏng thật đẹp và mềm mại; khóe môi lúc nào cũng ẩn chứa nụ cười ấm áp. Anh giống như cơn gió xuân khẽ lướt nhẹ qua nhánh hoa, nhẹ nhàng, ấm áp. Nhưng cũng vừa giống màn sương mù dịu nhẹ trong đêm tối mùa xuân ấm áp, mềm mại, mang theo mùi hương thoang thoảng. Sự dịu dàng của anh khiến người ta ngất ngây.

Hiểu Tranh đã quên hết những hụt hẫng, buồn rầu và bi thương trong lòng, chỉ ngây người nhìn khuôn mặt của anh.

“Em không nhớ anh à?”. Giọng nói của anh dịu dàng và lịch sự. Hiểu Tranh dụi mắt và nói: “Ồ, là anh, anh chàng lịch thiệp rất sẵn lòng giúp các cô gái gặp khó khăn”.

Hiểu Tranh nhìn anh. Lúc này, anh chỉ mặc đồng phục của trường nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy giống một chàng hoàng tử cao quý. Hiểu Tranh thầm nghĩ: Anh không chỉ có khuôn mặt đẹp trai mà còn có khí chất cao quý và sự ấm áp toát ra từ con tim khiến người ta rung động.

Nhìn dáng vẻ ngây người của Hiểu Tranh, Chul Kang không kìm được mỉm cười dịu dàng. Ngay cả lúc ngây người cô ấy cũng rất đáng yêu, xinh đẹp.

Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô rồi quay sang, dịu dàng hỏi: “Vì sao em khóc? Nhớ nhà à?”.

Hiểu Tranh lại thấy sống mũi cay cay, nước mắt lại trào ra. Cô vội vàng quay mặt đi, lau nước mắt rồi khẽ nói: “Không ạ”.

“Vậy thì gặp chuyện gì khó khăn à? Anh có thể giúp được gì không? Nếu em cần, anh sẽ cố gắng hết sức để giúp em”.

Hiểu Tranh nhìn Chul Kang. Sự chân thành của anh khiến cô vô cùng cảm động. Lẽ nào với người mới quen nào anh cũng nhiệt tình như thế?

Cô lắc đầu, thở dài rồi buồn rầu nói: “Đúng là em gặp chuyện khó khăn, nhưng không có ai có thể giúp được em”.

Nhìn khuôn mặt buồn rầu của cô, bỗng nhiên ý nghĩ muốn bảo vệ cô trào dâng trong lòng anh.

“Hãy nói cho anh biết, anh nguyện dốc hết sức lực vì em”.

Sự dịu dàng của anh đã khiến trái tim Hiểu Tranh rung động. Cô nhìn vào đôi mắt của anh rồi bắt đầu kể cho anh nghe mọi chuyện: “Thực ra em đến Hàn Quốc là vì…”.

Thì ra là thế, cuối cùng Chul Kang cũng biết nguyên nhân vì sao cô ấy khóc. Anh nhìn cô với ánh mắt khâm phục, niềm rung động trong lòng càng mãnh liệt hơn.

Anh do dự một lúc rồi mỉm cười nói: “Không sao, có thể là bây giờ giáo sư Hàn Âm Ái không còn giảng dạy ở trường Đại học Seoul nữa. Nhưng chỉ cần cô ấy vẫn còn ở Hàn Quốc thì em vẫn còn cơ hội để theo học cô ấy. Anh chắc chắn đấy”.

Nụ cười của anh như có sức mạnh thần kỳ, khiến mọi nỗi muộn phiền và lo lắng trong lòng Hiểu Tranh bỗng chốc tan biến. Lúc này, cô chỉ thấy trái tim của mình thật ấm áp.

“Bây giờ em chưa có giáo viên hướng dẫn, tạm thời không thể luyện đàn tranh được, vậy chắc l