Snack's 1967
Adeline bên sợi dây đàn

Adeline bên sợi dây đàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325382

Bình chọn: 9.00/10/538 lượt.

hưng hôm nay là ngày công bố danh sách những người lọt vào vòng trong mà. Cô ơi, cô cho về sớm đi ạ”.

“Đúng đấy ạ”. Cả lớp nhìn cô với ánh mắt mong đợi.

“Cái gì?”. Cô Tôn hơi ngạc nhiên.

“Chính là chương trình trao đổi học sinh Trung – Hàn ấy ạ. Hôm nay là ngày công bố danh sách những người lọt vào vòng trong. Cả lớp mình đều đăng ký tham gia. Mong cô cho tan sớm một chút ạ”.

“Đúng đấy ạ, đúng đấy ạ”. Cả lớp đồng thanh nói.

Thì ra là thế. Cuối cùng thì cô Tôn đã hiểu. Cái bọn học sinh cứng đầu này, đúng là không biết sống chết.

Tuy trong lòng rất tức giận nhưng cô Tôn không hề biểu lộ ra mặt. Cô dùng tay đẩy cặp kính sắp rơi xuống, mỉm cười với cả lớp rồi nói: “Nếu đã như vậy thì…”. Cô cố tình kéo dài âm cuối. Cả lớp nín thở đợi chờ.

“Sao ạ?”. Cả lớp đồng thanh nói.

“Vậy thì tan học muộn hơn mọi ngày”.

Hả?

Đầu óc có chút u mê không thể hiểu nổi. Cả lớp ngơ ngác nhìn cô.

Nụ cười vụt tắt trên khuôn mặt của cô Tôn. Thay vào đó là âm thanh chói tai của chiếc thước kẻ và tiếng “gầm rú” của “bà la sát”: “Đang nằm mơ giữa ban ngày hả? Dám yêu cầu tôi cho tan học sớm. Cũng không nghĩ xem học sinh trao đổi chỉ có một, lẽ nào ai cũng có phần sao? Không chịu khó ôn tập để thi cho tốt mà cứ ôm lấy cái giấc mộng hão huyền ấy. Đúng là không thể chấp nhận được. Tức chết đi được”. Cô thở hổn hển rồi nghiêm giọng nói: “Các em nghe cho rõ đây, hãy chăm chỉ mà ôn tập cho tôi. Chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi mới là điều mà các em nên làm. Nghe rõ chưa?”.

Sặc! Cô Tôn mà nổi trận lôi đình thì quả vô cùng đáng sợ!

Cả lớp lập tức im bặt, sợ đến nỗi không dám hé nửa lời.

Cô Tôn mãn nguyện nhìn những chú nai con ngoan ngoãn. Trong lòng không khỏi đắc chí – ha ha, cũng không nghĩ xem ta đã giành được bằng khen chủ nhiệm xuất sắc trong ba năm liền. Sao có thể chỉ là hư danh được?

Cuối cùng tiếng chuông tan học cũng vang lên.

Những khuôn mặt vốn tiu nghỉu, uể oải nằm gục xuống bàn bỗng chốc tràn trề sức sống như được tiếp thêm nguồn sinh khí mới.

Cô Tôn nhìn mọi người mà vừa tức vừa buồn cười. Thôi, không làm khó bọn chúng nữa.

“Cả lớp nghỉ”.

“Ôi, tan học rồi”.

Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã. Những học sinh đã sớm ở trong tư thế sẵn sàng lập tức lao ra bảng tin gần sân vận động như những mũi tên đã được kéo căng. Những lớp khác cũng vậy, bỗng chốc trường học xuất hiện cảnh tượng náo nhiệt giống như hàng vạn con “ngựa” phi ầm ầm, bụi cuốn mù mịt.

Cô Tôn lo lắng, vội vàng chạy ra phòng học nói to: “Đừng chạy, như thế sẽ rất dễ xảy ra chuyện. Đừng chạy, mau dừng lại…”.

Nhưng lúc ấy đâu có học sinh nào chịu nghe lời cô nói. Cô chỉ có thể ủ rũ đi vào lớp, thu dọn đồ dùng.

Trong lớp vẫn còn một hình bóng nữa chưa rời đi.

Cô Tôn vui vẻ nói: “Chỉ có Hiểu Tranh là ngoan nhất, nghe lời nhất. Em yên tâm, cô tin chắc chắn em sẽ lọt vào vòng trong…”.

Hiểu Tranh mỉm cười khiêm tốn. Ánh mắt hướng ra cửa sổ, nhìn về phía bảng tin đang bị bao vây trong biển người.

“Mình có thể lọt vào vòng trong không?”. Hiểu Tranh thầm nói với mình.

Hiểu Tranh ngồi trước cây đàn tranh, luyện tập bản nhạc mà mình sẽ chơi trong buổi phỏng vấn. Đột nhiên cô dừng lại, không biết vì đàn sai điệu hay là quên nhạc.

“Hiểu Tranh, Hiểu Tranh”. Một giọng nói phấn khích vang lên ngoài cửa sổ.

Cô đang băn khoăn không biết rốt cuộc vấn đề ở chỗ nào thì một anh chàng đẹp trai chạy vào phòng nhạc.

Cơ thể hoàn mỹ trong bộ thể thao mới nhất của Adidas, mái tóc ngắn sành điệu càng làm tôn lên vẻ đẹp trai của anh.

Đó là Nghị Vĩ.

Đôi lông mày đang chau lại bỗng giãn ra. Cô nhìn Nghị Vĩ mồ hôi đầm đìa, mỉm cười trêu đùa: “Làm gì mà chạy hớt hơ hớt hải thế. Chạy nhanh như vậy cứ như sợ em không biết anh là tiền đạo chủ lực của đội bóng ý”.

“Muốn nhanh chóng thông báo tin mừng cho em mà”. Nghị Vĩ vuốt mái tóc mềm mượt của cô, vui mừng nói: “Hiểu Tranh, chúc mừng em, em lọt vào vòng trong rồi”.

“Thật sao?”. Hiểu Tranh ngước mắt nhìn anh, đôi mắt đẹp lấp lánh ánh sáng rực rỡ, khó mà giấu được nỗi vui mừng.

“Ha ha, anh cứ tưởng em không quan tâm cơ đấy. Thì ra em cũng rất căng thẳng”. Trần Nghị Vĩ cũng trêu chọc cô.

Hiểu Tranh nhíu mày: “Ai bảo em không quan tâm?”.

“Thế sao mọi người đều đến bảng tin xem còn em thì không đi?”. Nghị Vĩ tò mò hỏi. Cả trường vây quanh bảng tin như một đàn ong vỡ tổ, vì sao Hiểu Tranh lại có thể kiềm chế được?

“Bây giờ đi chẳng phải là chen chúc khổ sở sao? Em không vội, dù sao thì sớm hay muộn cũng sẽ biết. Hơn nữa…”. Cô mỉm cười rồi thật thà nói: “Em tin mình có thể lọt vào vòng trong”.

“Khoác lác”. Nghị Vĩ bóp mũi cô rồi tươi cười nói. Chỉ có điều, Hiểu Tranh xuất sắc như thế, có thể lọt vào vòng trong cũng không có gì là đáng ngạc nhiên.

“Đi thôi, anh giúp em vác đàn”. Anh vừa nói vừa giúp cô cất cây đàn vào hộ