ẹ tôi
đều đã quyết định đặt tên là Ỉn.
Chúng tôi tụ tập ở trại anh Gà, chơi Tấn, được ba mẹ huấn luyện từ
bé, nên chúng tôi đứa nào cũng rất hoành tráng, rất máu ăn thua, không
phân biệt tuổi tác.
Tự nhiên, có tiếng động từ lều ba mẹ, cũng quên không nói, so với chơi bài, chúng tôi còn thích hóng hớt ba mẹ hơn nhiều.
Binh đoàn đang định tập kích thì bắt gặp mẹ vùng vằng bỏ ra, thấy chúng tôi, mẹ hỏi:
-”Đứa nào hôm nay cho mẹ ngủ cùng!”
Cả sáu cánh tay dơ lên.
Mẹ tôi mỉm cười, ngay lúc đó, ba tôi ra, nạt:
-”Đứa nào cho mẹ mày vào trại, cắt tiền tiêu vặt ba tháng…”
Mẹ tôi giận, nhưng không nói gì, tôi biết thừa, dù có thế nào, thì
khi ba tôi ra uy hay nói chuyện với các con, mẹ tôi thường không lên
tiếng; người ngoài nhìn vào còn tưởng ba tôi gia trưởng hống hách, sống
lâu mới biết, ba tôi, cũng đáng thương lắm nha!!!
Khi ba tôi cất tiếng, chỉ còn bốn cánh tay dơ lên.
-”Đứa nào cho mẹ mày vào trại, cấm xem tivi hai tháng…”
Lần này chỉ còn hai đứa can đảm.
-”Đứa nào cho mẹ mày vào trại, cấm đọc truyện hai tháng…”
Còn duy nhất một cánh tay, của con Nhái, tất nhiên rồi, nó trẻ người
non dạ, đâu đã cảm nhận được nỗi khổ khi không có tiền, tivi hay
truyện???
Cuối cùng cũng thấy có đứa trung thành với mình, bất chấp tất cả, mẹ tôi sung sướng, tự nhiên tôi thấy xấu hổ quá!
Ba tôi chơi xấu:
-”Xem ra Nhái đồng ý nghĩa là Ngỗng cũng đồng ý nhỉ…vậy cứ thế mà làm…”
-”Không, không ba ơi, trại là của con lắp, con không đồng ý… ”
Vậy là con Nhái bất lực, mẹ tôi bực bội lườm ba tôi rồi bỏ đi!
Chúng tôi nhìn thấy mắt ba trừng trừng, không ai dám tiến bước.
Trở về lều, cùng cá cược.
Anh Gà nói:
-”15 phút, tao đặt 3 củ, đứa nào chơi thì vào”
Chị Ngỗng:
-”Được, 3 củ thì 3 củ, lần này căng, 30 phút”
Tôi và Mèo một cửa, thấy mặt ba méo xệch, tôi có linh cảm tốt, mỗi đứa góp triệu rưỡi.
-”Bọn em cá 10 phút”
-”Bọn mày dở à, thua là chắc”
Con Mèo tái mặt, nhưng tôi trấn an nó.
Thằng Ếch cũng chơi, nó đặt 20 phút, riêng con Nhái bé quá chỉ ngồi hóng hớt.
Bọn tôi im thin thít, hồi hộp chờ đợi.
11 phút 23 giây…
Ba tôi cầm áo khoác của mẹ, chạy vội ra khỏi trại.
Theo luật, 10 phút ăn.
Mặt anh chị em của tôi phải nói như đít nồi, còn trái tim tôi…như đang nhảy múa, tiền đâu, tiền đâu, về đây…
Chúng tôi vơ vét đống polyme về trại, chưa chia vội, vì bây giờ, có
trò hay hơn, một, hai, ba, bốn, năm, sáu…đủ sĩ số, bắt đầu bám bước ba.
Chẳng mấy chốc, ba tôi đã ra bờ biển, từ đằng sau khoác áo cho mẹ.
-”Eo lãng mạn thế!”
Chị Ngỗng kêu.
-”Mày cứ như đi rình lần đầu ý, im đi!”
Anh Gà lên tiếng.
Không hiểu lần này tức như nào mà mẹ tôi dùng chiêu độc, không la hét, không mắng, ba làm gì thì kệ, im lặng.
Ba tôi sợ xanh mắt mèo.
Tất nhiên, mẹ tôi thế thôi, ba tôi mà cứ ôm ôm, hôn hôn, nịnh nịnh
hồi lâu là hết giận mà, biện pháp này chúng tôi đều cùng áp dụng khi bị
điểm kém – thành công trăm phần trăm nha!
Lâu lâu, cũng thấy mẹ dựa đầu vào vai ba, rồi lâu lâu, thấy ba tôi
nhẹ nhàng bế mẹ về trại, chúng tôi hết trò xem, trở về chơi bài…
Đó là những mùa hè tuổi thơ tôi!
Tôi yêu gia đình tôi!
Tết lại tới rồi!
Tôi giống bác Minh tôi, năm vừa rồi, tôi tròn 15 tuổi, ba mẹ cho tôi xuất ngoại.
Tôi mới xa nhà được mấy tháng thôi, mà sao tôi ngỡ như mình đã đi vài năm vậy!
Lúc đi, cả đàn nhóc vẫy tay tạm biệt, ba mẹ rơm rớm, lúc đấy, tôi vì
háo hức cái gọi là du học, nước Mỹ, đồ Tây,…nên chẳng có cảm giác gì.
Bây giờ, mới thấm thía sự kinh khủng.
Mỗi lần ba mẹ gọi sang, đều hỏi Tết có về không, tôi vì sĩ diện, kêu chẳng nhớ nhà, cũng chẳng muốn về, bên này rất vui.
Hôm nay, xem trên mạng, thấy không khí Tết tấp nập quá, bạn bè để ảnh face cứ ầm ầm, lòng tôi bỗng trống trải.
Chẳng kịp nghĩ nhiều, cũng chẳng kịp khóc nhớ nhà, tôi đặt luôn vé máy bay về!
Trải qua nửa vòng trái đất, cuối cùng cũng đặt chân trên mảnh đất
thân yêu, ngôi nhà này, ao cá này, những cái cây này, luống rau thơm mẹ
tôi trồng kia…không hiểu sao mũi tôi cay, mắt tôi đỏ, tôi là nam nhi cơ
mà, nhưng mà, vẫn vậy đó!
Mẹ tôi nhìn thấy tôi, bất ngờ tới nỗi, đánh rơi cả rổ đậu xanh. So
với mẹ các bạn, về tuổi tác, mẹ tôi khá trẻ, mới gần 35. So với tuổi, mẹ tôi còn trẻ hơn, tôi lại phát triển sớm, nên trông tôi và mẹ, không
giống hai mẹ con cho lắm.
Chính vì thế, mỗi lần tôi và mẹ quá thân mật, ba tôi thường rất không thích!
Mẹ tôi khóc, làm tôi cũng khóc theo.
Ba và các em tôi thấy động, ùa ra…
Cả nhà chúng tôi, ôm nhau khóc khóc cười cười. Cái gia đình này, thật là!!!:X.
Đêm 29.
Nhà tôi chín người trải chiếu trên trần, cùng trông bánh chưng.
