h đừng có nói mấy cái lời trên mây trên gió nữa. Tôi không có dù để nhảy xuống đâu.
Quang anh ngồi sau đang cố nghe ngóng.
Sam Thái thì vẫn miệt mài với chuyện quyến rũ. Cô cứ cười,
rồi lại chớp mắt...nhưng có lẽ là cô cũng đang ảo tưởng.
Phi Hùng nắm lấy bàn tay Đường Thi phía đối diện rồi nói giọng vẻ cầu xin:
- Không. Anh biết là em vẫn còn yêu anh. Năm xưa chẳng phải là em đã níu lấy tay anh như thế này hay sao? Chẳng phải em đã khóc
lóc nói đừng bỏ em hay sao?
Đường Thi cười nhạt. Đúng là cô có nói thế. Nhưng mà lúc đó
là cô đang diễn kịch để thử lòng anh ta. chỉ cần anh ta quay
đầu lại nhìn cô là anh ta có thể lên nắm quyền ở Đông Bang hội rồi. Việc gì phải khổ sở đi chiếm cái chức đại ca đại cốc
lãng xẹt kia. Nhưng anh ta quá ngu ngốc.
- Thôi nào. Tôi cũng không muốn nói nhiều với anh nữa. Đừng làm tôi nổi cáu. Nói cho anh biết một bí mật đại sự nhé? Tôi đã
lấy chồng rồi.
Quang Anh cảm thấy lòng mình như có ngàn bông hoa nở rộ sau câu
nói này. Từ lúc nhìn thấy cô ngồi với tên này, trong lòng anh
ức chế lắm. Nhưng khi cô nói cô có chồng, anh bỗng thấy nhẹ
tênh.
Phi Hùng tí nữa thì đạp đổ bàn. Nhưng anh đành nín nhịn.
- Em nói dối. Có phải em vẫn giận anh đúng không?
Đường Thi không phải người hay thù vặt. Nhưng khi đã để cô thù
rồi thì cô sẽ thù cho cả đời cũng không hết. Cô đã cố gắng
kiềm chế không thù hận gì anh ta nhưng anh ta cứ cố tình thế
này. Bảo sao cô không độc ác cho được.
- Này, hình như anh vẫn chưa biết tôi là ai đúng không?
- Em là ai? Là người con gái mà anh yêu?
Đúng là ngốc nghếch. Tưởng cô là con thỏ trắng hay sao? Nhưng
xin lỗi, cho dù cô có bị coi là thỏ thì cô cũng phải là thỏ
đen.
- Thôi. Tôi không thể chịu nổi anh nữa rồi - vốn định cho anh ta
biết cô là con gái của Liêu tuấn nhưng với cái đà này nghe
chừng cô có bảo cô là con của tổng thống thì anh ta cũng không
nghe thấy gì. - Tôi phải về đây. Chồng tôi đang đợi. Lần sau
đừng gọi điện cho tôi nữa nhé?
Quang Anh đang ăn vội phụt hết thức ăn ra ngoài. Bỗng chốc gây
chú ý cho nhiều người. Ai bảo Đường thi nói "chồng tôi đang đợi ở nhà cơ chứ?"
Đường Thi đứng dậy nhìn thấy người con trai đằng sau mình sặc
như vậy sau câu nói của mình thì không khỏi ức chế. Muốn chết
hay sao mà nghe ngóng chuyện của cô.
Phi Hùng đang bực khi thấy tên này có thái độ như vậy càng bực hơn. Giống như đang bị người ta chế giễu vậy. Anh ta đi đến bàn của Quang anh nói hằn học:
- Này. có gì hay lắm hay sao? Tường được ngồi cùng người đẹp,
tưởng được người ta chấp thuận là đắc ý rồi chứ gì?
Quang Anh vẫn đang trong tình trạng nghẹn nên nói không thành câu. Anh cứ ú ớ. Điều này càng làm cho Phi Hùng điên tiết hơn. Anh
ta tưởng Quang Anh đang trêu tức anh.
Đường Thi đã nhận ra Quang anh. Và cũng nhận ra cả cô gái đối
diện Quang anh. Cô không phải là một người phụ nữ biết che giấu cảm xúc. Khi thấy chồng mình đi ăn cùng một cô gái khác cô
cũng ghen và tức. Nhưng cô vẫn muốn kéo lại chút thể diện cho
riêng mình. Cô đi đến cười cợt nói:
- A! Sam Thái. Cô chụp với tôi một kiểu nhé?
Sam Thái tưởng mình được hâm mộ nên vui lắm. Cô chưa bao giờ gặp Đường Thi nên không nhận ra cô ấy. Cô là sao nên phải chú ý
hình tượng. Vội e thẹn nhận lời.
Đường Thi rút điện thoại ra. Ấn ấn cái gì đấy rồi đưa cho Quang anh nói như người xa lạ:
- Anh chụp hộ tôi nhé?
Quang anh cũng hùa vào theo. Khi cầm chiếc điện thoại của Đường Thi, anh tí nữa thì đánh rơi. nhưng may sao tay anh vừa chạm vào một vật gì bằng sáp nên rất bết. Chiếc điện thoại cũng bết
theo tay anh và không rơi xuống.
Trên màn hình điện thoại đó có ghi thế này: "Bắt gặp tại
trận nhé? Anh có quyền giữ im lặng và không được mời luật sư.
Đợi khi nào em xử anh xong thì anh mới được cãi trắng án".
Ở đâu ra cái luật còn hơn cả rừng rú thế này? anh bỗng nghĩ
đến cảnh tượng bố vợ Liêu tuấn và anh chơi trò rượt bắt. Khi
anh bị bắt cũng là lúc anh hi sinh oanh liệt trước cái lí do
của Đường thi: "rằng anh đã ngoại tình". Đó là điều cấm kị
trong hôn nhân.
Tuy nhiên, Quang anh vẫn tươi cười rồi đưa máy lên. Bỏ mặc người
thừa là Phi Hùng đang không biết chui xuống cái lỗ nẻ nào cho
hết tức và xấu hổ. Lời anh ta nói như vậy mà không ai thèm
nghe. Thật mất mặt.
Khi Đường Thi nhẫn