̀ cô lại làm một đường cơ bản cho đốt sống của mình nữa. Cô lắp bắp:
- Sao...sao lại cả cô An Hợp nữa ạ? Bố và cô ấy...?
Liêu Tuấn nói đến vấn đề này chợt như một con mèo. Giọng nói nhỏ đi rất nhiều. Ông ngại ngùng:
- Con gái này. Ta bây giờ cũng già rồi. Cả đời ta chỉ yêu một
mình mẹ con thôi. Nhưng khi tung hoành đến phát mệt rồi, lúc về già, ta muốn có một người bạn tri kỉ để ôn lại chuyện xưa. An Hợp là một người tốt, cô ấy cũng đợi ta lâu rồi...
Đường Thi không lo sợ hay tức giận về vấn đề này. Cô luôn ủng
hộ việc bố cô sẽ tái hôn, và càng ủng hộ hơn nếu người đó
là An Hợp. Chỉ tiếc rằng...hai người họ mà đến đây. Mà thấy
được cái mặt trận giữa cô và Quang Anh đang chiến đấu thế
này...sợ rằng...sẽ công kích cho Quang Anh tịt ngòi luôn.
Tuy có tức giận hay ghen tuông, nhưng cô không muốn ai động vào
Quang Anh. Chỉ có cô mới có quyền xử lí anh ta. Rồi Đường Thi
cũng đành cười cười nói qua loa với bố:
- Vậy chúc bố lên đường vui vẻ nhé! Con à nhầm, chúng con rất mong chờ sự xuất hiện của hai người.
Sau khi cuộc nói chuyện kết thúc. Cô lập tức gạt bỏ mọi lòng
tự ái cá nhân mà chạy thẳng sang phòng Quang Anh. Đập cửa rình rình khiến mọi người gần đó không khỏi nhíu mày tự hỏi:
- Lần này có trộm thật sao?
Quang Anh đang vùi đầu vào máy
tính bỗng nghe có tiếng đập cửa, âm thanh có vẻ như là rất
rất "bấn loạn". Sợ rằng không ra ngay thì sẽ có người chết.
Thế là anh lập tức chạy ra phía cửa. Vừa mở được cánh cửa
ra, Quang Anh đã suýt té ngửa khi người đối diện là Đường Thi
cùng đôi bàn tay vẫy vẫy của cô ấy:
- Xin chào!.
Quang Anh tất nhiên là sẽ đờ người đi trong vài giây, đợi khi
tinh thần ổn định anh mới lắp bắp như gà mắc dây chun:
- Là em sao? - Câu hỏi này là do anh quá kích động đây mà.
Đường Thi hạ tay xuống rồi thản nhiên bước vào phòng của Quang
Anh, cô đến bên giường và ngồi cái "uỵch" xuống đó khiến lò xo đệm tưng lên mấy phát. Khi đã yên vị, cô mới quay ra chỗ Quang
Anh đang làm tượng anh hùng lao động ở đấy, nói:
- Sao thế đồng chí? Bị gái nó ăn mất hồn rồi hay sao?
Quang anh lập tức đóng rầm cửa vào. Anh đi thẳng đến chỗ Đường Thi tưởng chừng như muốn vồ vập cô ngay lập tức. Nhưng khi chỉ
còn cách cô chừng ba bước chân nữa thì anh lại đổi hướng...về
phía nhà vệ sinh, chui vào trong đó và đống rầm cửa lại. Hành tung của anh cũng mất hút sau cánh cửa ấy.
Đường Thi không có hiểu nổi hành động của anh ta. Dẫu biết
rằng Quang anh có hơi bị thiểu về suy nghĩ một tí. Cô nhún vài rồi nằm vật ra giường, vớ lấy một tờ báo cạnh đó và đọc.
Khoảng mười phút sau, Quang Anh từ trong nhà vệ sinh đi ra. Không
biết có phải Đường thi nhìn lầm hay không, nhưng thực sự cô
thấy anh ta vào trong đó rồi trở ra có phần phong độ hơn. Cô
không ngừng chớp chớp mắt để chào đón sự trở lại "đầy hào
nhoáng" của chồng cô. Và rồi cô nói:
- Anh không có mang thuốc táo bón đi sao?
Quang anh đang phong độ là vậy, khi nghe Đường Thi nói câu đó chỉ muốn tự nhổ tóc mình để ấn vào cái mồm của cô ta. Suốt từ
lúc quen nhau đến giờ, mọi lời cô ta nói đều có những nguy
hiểm bất thình lình. "Cái bí mật" ẩn bên trong ấy như muốn
làm anh thổ huyết mỗi khi nó tự bùng nổ ra. Nó không những sâu sắc mà còn rất cao thâm. Cuối cùng thì anh cũng thở ra hơi,
rồi anh nhìn người vợ đang nằm một cái dáng tương đối quyến
rũ trên giường:
- Tại sao phải mang thuốc táo bón?
- Không phải sao? Ở trong đó lâu như vậy tưởng anh bị táo bón chứ?
Trí tưởng tượng của Đường Thi bay cao và xa như vậy đến bao giờ anh mới tóm được nó đây? Quang anh ngồi xuống mí giường, rồi
cố tình làm vẻ mặt nghiêm nghị để nói chuyện với con người
không biết trời cao đất dày kia:
- Rốt cục là có chuyện gì? Sao tự dưng lại điên điên khùng khùng sang đập cửa phòng người ta?
Đường Thi nhếch môi cười nhạt. Cô giơ bàn tay của mình lên ngắm
ngắm và trả lời thản nhiên. Cái thản nhiên đó là cho Quang anh
muốn dựng tóc gáy:
- Bố em và cô An Hợp ngày mai sẽ đến đây.
Quang anh không những dựng tóc mà còn thấy chân tay mình bủn
rủn như bị ai đó kích điện vào. Thật quả là nói cấm có sai,
những lời Đường Thi đưa ra khỏi miệng đều là những từ ngữ
chống chỉ định với người yếu tim. Anh thở không ra hơi, thếu
thào nói:
- Sao...sao lại đ