Old school Easter eggs.
Anh Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Anh Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210005

Bình chọn: 9.00/10/1000 lượt.

n thế - nụ cười bình thản nhưng bí ẩn. Tất cả là cậu đang tìm kiếm những "thiên thần" còn lại. Vở diễn sẽ tràn ngập màu sắc và bí mật. Cứ chờ xem!

Anh là thiên thần hay ác quỷ? - Mai Trần

Tôi lộc cộc đạp xe trên con đường vắng, gắn liền với những dãy nhà bị bỏ hoang. Đó là con đường tắt nhanh nhất dẫn ra thị trấn, không quá xa nhà của tôi. Hơn một giờ rưỡi trưa, trời mát rượi không tí nắng, mây che khuất ông mặt trời to tướng, để lộ ra một mảng màu cam vàng ảm đạm như sắp mưa. Gió thổi mát lành luồn lách trên cánh tay tôi.

Tôi hì hục đạp cho nhanh, mẹ đã dặn vụ cái máy xay sinh tố mà tôi quên béng đi mất, bây giờ phải nhanh chóng ghé nhà bác Thu. Tự nhiên chuông điện thoại lại bất thình lình vang lên, tôi chủ quan rút điện thoại ra, thì ra là Ngọc Linh gọi. Tôi bật di động trả lời.

- Alo, tao nghe nà! Đúng rồi, mày ghé nhà tao trước đi. Mà nè... Còn cái vụ...

Bỗng dưng, phía sau tôi có tiếng nẹc pô xe phanh gấp, tiếng gầm rú chúa chát khoan vào màng nhĩ làm tôi giật cả mình.

Tôi chưa kịp định thần thì… “Vù!” - Một bàn tay ai đó nhanh lẹ giật phắt lấy điện thoại của tôi. Nhanh thoắt như cắt. Là giật đồ! Một tên cướp đang giật điện thoại của tôi. Tôi hoảng hồn kêu thét lên truy hô:

- Cướp ! Cướp! Bớ người ta cướp! Giật đồ bà con ơi!

Tên giật đồ vẫn phóng xe chạy như điên, trên đường vắng tanh heo hút không một ai. Không ai có thể giúp tôi được. Tôi co giò đuổi theo tên cướp, miệng vẫn không ngớt truy hô. Hu hu, xe đạp làm sao đuổi kịp xe máy đây trời? Thảm quá đi!

- Bớ người ta giật đồ! Cướp! Cướp! - Tôi gào giọng khản đặc và tuyệt vọng, tức tối đạp như điên đuổi theo nhưng vô vọng.

Chiếc xe của tên cướp chạy tới gần ngã ba, vẫn lạng lách và nẹc pô ầm ầm. Thình lình, một chiếc mui trần bạc từ đâu chạy chắn tới đầu xe của tên cướp. Chiếc Wave xanh tơi tả được nâng máy lại do né chiếc mui trần bạc màu mất đà trượt dài trên nền đường. Tên cướp ngã dúi, hoảng sợ quăng xe lồm cồm bò dậy co giò chạy, trên tay vẫn nắm chiếc điện thoại của tôi.

Từ trong chiếc xe sang trọng, một thanh niên khoác áo Jacket da màu đen nhảy ra, cậu phi người tung một cước vào lưng tên cướp giật khiến hắn té ụp mặt xuống đường không bò dậy nổi. Từ xa tôi đã trông thấy hết, đạp thật nhanh đến hiện trường để bắt lấy tên cướp.

Tôi quăng "em" Martin lăn lóc một bên đường, xách đôi giày quai hậu đế gỗ của mình trên tay, chạy lăm lăm tới nơi tên cướp đang nằm la liệt:

- Ya! Dám giật đồ hả? Chết này! Đi chết đi! Đồ đáng chết! Cho mi chết luôn này! - Tôi vừa rủa xả vừa phang giày tới tấp vào người hắn, tay đấm chân đá, chân thọc tay thụi không phân biệt được là quyền pháp của môn gì. Chỉ muốn đánh hắn mà không cần câu nệ vào bất cứ căn bản nào. Phù phù! Thấy ghét thật!

- Ặc ặc! Ui da! Ui da! Đau quá! Đau quá! Chị hai tha cho em! Em biết lỗi rồi! Chị tha cho em đi mà! - Tên đó nằm lăn lộn dưới đất, miệng kêu rên thảm thiết khẩn hoảng.

- Chết nè! Chết nè! Cho chừa tật nha con! Dám đụng vào chị hả? Số em tàn rồi! - Tôi vẫn đang hăng máu đánh hắn tơi bời hoa lá. Chàng trai kề bên mở to mắt nhìn tôi như trong thấy sinh vật lạ. Cuối cùng, cậu ghịt tay tôi lại can ngăn:

- Nè! Nè! Được rồi! Bộ muốn giết chết hắn luôn sao? Tha đi mà!

Tôi phủi tay thở hì hục, mặt tức tối chỉ muốn nện cho tên kia vài đạp nữa cho hả giận:

- Điện thoại của tao đâu?

- Dạ, đây thưa chị! Làm ơn tha cho em! Em chừa rồi! Em hứa sẽ không tái phạm nữa đâu! Hu hu - Hắn run run đưa lại di động cho tôi.

Tôi liếc xéo tên đó, miệng nhếch lên nụ cười đắc thắng, tay giật lại điện thoại mà hăm he:

- Để lần sau tao gặp lại thì mày chết với tao! CÚT!

- Dạ, dạ! Đội ơn anh chị em đi! - Tên cướp quýnh quáng lồm cồm bò dậy, vội vã xách xe chạy biến không dám quay đầu lại.

- Nè nhỏ! Có sao không? - Chàng trai mặc Jacket đen cười mỉm quan tâm hỏi han tôi.

- Dạ! Không sao! Cảm ơn anh! Nếu không có anh em cũng chẳng biết phải làm sao cả! - Tôi vuốt vuốt lại tóc, phủi bụi trên quần áo, mang lại đôi giày từ từ ngước lên… My god! Người đâu mà… đẹp quá. Vừa cao vừa trắng trẻo, đến cả mái tóc cũng màu trắng tinh, anh ta nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi, khuyên tai lấp lánh dưới nắng.

Tôi mở to mắt, đứng hình tạm thời.

- Nè nhỏ! Bị sao vậy? Trúng gió hả? – Anh huơ tay trước mặt tôi.

- Ơ….Không… Tại…tại…. - Tôi nóng hết cả mặt, ấp a ấp úng như gà mắc tóc.

- Hi hi tại tui đẹp trai quá hả? Cái này thì tui biết lâu rồi!

Tôi bĩu môi không phục. Thật sự mà nói anh chàng này cũng hơi hơi đẹp trai, có điều mông lung trong lòng tôi dấy lên cảm giác lo lắng. Vấn đề chính là anh ta có vẻ bụi bặm, phong trần quá. Tóc thì nhuộm trắng, tai đeo khuyên, nhìn lại mang phong cách một ca sĩ nhạc rock. Thật sự không phù hợp với nụ cười thân thiện và cách cư xử nhã nhặn đó.

- Xí! Tự tin gớm! Chắc mắt mọi người đều bị vấn đề hết nên mới khen đẹp ấy! - Tôi vờ chê bai,