The Soda Pop
Anh Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Anh Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329741

Bình chọn: 10.00/10/974 lượt.

luôn vui vẻ, hạnh phúc. Những điều còn lại hãy để con làm tất. Ván cờ này cược bằng sinh mạng. Công lí sẽ về với chúng ta. - Cậu trai trẻ đứng thẳng người nhìn cả hai ngôi mộ, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng ẩn chứa đầy phẫn uất. Kết thúc sự sống của một thiên thần sẽ là sự hồi sinh của một ác quỷ. Liệu cậu có làm được?

Không khí nhẹ tênh man mác nỗi buồn heo hút của nghĩa trang. Cái cúi đầu thật sâu của chàng trai dành cho hai con người thân thương đầy day dứt và thù hận. Những áng mây rủ nhau kết thành một nhóm xốp phồng trắng phau trên bầu trời. Những dãy mộ kéo dài tít tắp, miên man như con đường phía trước mà cậu phải đi, gian nan, mà lại vô cùng hiểm nguy.

Bầu trời nước Anh yên bình như không đón được cơn BÃO DỮ ập tới. Cơn bão đó sẽ diễn ra tại một nơi khác - nơi bàn cờ đã được dọn sẵn. Ván đấu này ai sẽ chiến thắng? Sẽ có bao nhiêu quân cờ thí? Con hậu nào linh hoạt nhất ván cờ? Mọi thứ bắt đầu. Kẻ vận hành trò chơi điên rồ nhất, hắn sẽ là ai?

Bangkok – Thailand.

Kang chống tay lên cằm, vân vê cúc áo, cánh môi hồng nhạt liếng thoắng liên hồi trong điện thoại. Mái tóc bạch kim phất phơ dưới ánh đèn huỳnh quang sáng trắng.

- Vâng, em sẽ theo dõi nó mà. Nhà vừa có tang lại còn đòi đi xa, thần kinh nó có vấn đề thật rồi.

“Anh hi vọng em giúp được nó.”

- Biết rồi, Alex. Quan hệ của bọn em thế nào anh biết mà. Em sẽ đi ngay. Chào anh!

Đoạn đối thoại ngắn ngủi của cậu thiếu niên tóc bạch đang cầm trên tay chiếc máy Nintendo với trò game vẫn đang trong chế độ “Pause”. Cậu nằm dài trên giường, đôi mắt cậu liếng láo đảo qua lại, sau khi gác máy, cái dáng cao gầy mới chịu mò dậy, rời khỏi giường. Chàng trai nhanh chóng sắp xếp quần áo cho vào vali. Tình cờ, trong lúc thu xếp, ánh mắt cậu chạm phải một vật, là một chiếc đồng hồ quả quýt được giấu sâu trong tủ áo.

Cậu đang ở trong một căn phòng sang trọng với tông vàng trang nhã, mọi vật dụng trang trí trong phòng đều rất bắt mắt, vô cùng giá trị. Kang cầm vật ấy trên tay tần ngần. Bật nhẹ nắp, bên trong hiện lên bộ mặt của một chiếc đồng hồ cũ kĩ ở thập niên 80, lớp vỏ ngoài màu nâu chẳng có gì bắt mắt nhưng nếu quan sát kĩ sẽ phát hiện một điều vô cùng đặc biệt: chiếc đồng hồ chạy ngược.

Kang chăm chú nhìn vào nó. Mặt trong của chiếc đồng hồ quả quýt, hình ảnh một cô gái xinh đẹp hiện lên bên trong, Kang ngồi xuống giường, ngón tay dài mảnh vuốt ve bức hình được gắn vào mặt trong của chiếc đồng hồ:

- Jenny! Anh sẽ đưa em về Việt Nam nhé! Em sẽ mãi ở bên cạnh anh! Anh yêu em nhiều lắm!

Ánh mắt cậu vẽ lên tia yêu thương vô bờ bến với cô gái trong hình. Cậu mỉm cười dịu dàng. Môi đặt nhẹ lên bức hình nhỏ nhắn, trân trọng đặt chiếc đồng hồ vào một ngăn riêng trong vali. Có chiếc hộp kim loại vàng óng được lấy ra từ kệ tủ đầu giường, một khẩu súng lục mới toanh do chính cậu chế tạo ngay ngắn nằm bên trong. Kang mở hộp, nâng khẩu súng màu bạc lên ngắm nhìn, môi cong nhẹ. Lightnigh – tên của khẩu súng đó. Như tên gọi, trong một cái chớp mắt, nó có thể đoạt lấy sinh mạng của đối phương. Thiết kế của nó cho phép thay đạn mới với tốc độ nhanh nhất, độ sát thương cao, và chắc chắn rằng, kẻ nào đã nằm trong tầm ngắm của Lightnigh thì khó có thể giữ được mạng.

Kang nhìn một lượt khẩu súng trên tay, đưa mắt ngắm thử một mục tiêu. Cướp cần.

Khẩu súng vang lên tiếng lạch tạch. Không có đạn. Kang mỉm cười, nhìn bao đạn còn nguyên trong hộp, sau đó lại bỏ súng trở lại hộp, cất vào vali. Xong, cậu vẫn tiếp tục thu dọn, nhanh nhẹn rời khỏi phòng mình.

Bóng tối nuốt chửng mọi cảnh quang, ngôi biệt thự cũng chìm trong sắc tối tĩnh lặng. Kang lén lút kéo vali rời khỏi cái nơi oái oăm đang giam cầm cậu. Ngôi nhà buồn chán này quả là không thể trói buộc bước chân cậu lâu được. Thoát khỏi nó, cậu sẽ được tự do.

Kang nhẹ nhàng lướt mình qua dãy hành lang hun hút không một bóng người, vệt bóng của cậu trải dài trên nền gạch hoa cương trắng. Không gian tịch mịch trơn tru. Hãy cầu nguyện là sẽ không có ai phát hiện ra vụ tẩu thoát này của cậu.

Có ai biết là, có một đôi mắt đen láy đang dõi từng bước đi của Kang. Một cậu bé chừng 14 tuổi đang lấm lét nấp một góc nhìn theo cậu. Đến khi chiếc bóng của Kang đã khuất hẳn, cậu mới thở phào bước ra.

“Sao hả? Hắn trốn về Việt Nam sao?”

- Ừ, tạm thời thì không rõ bây giờ anh ấy muốn làm gì nhưng theo thông tin chính xác thì anh Kang sẽ đáp chuyến bay sang Việt Nam vào mấy ngày nữa. Chị nhớ những gì đã hứa nha! – Cái miệng nho nhỏ nhanh nhảu mách lẻo. Thi là em trai cùng cha khác mẹ của Kang, dạo này cậu đang kiêm chức vụ “tai mắt” cho vị hôn thê của anh mình ở Hàn Quốc.

“Hi hi, tốt lắm, em rể ngoan, chị cũng phải chuẩn bị về Việt Nam đây, hẹn gặp lại em sau nha!”

- Bye chị dâu! Đi tìm “anh yêu” vui nha!

“Tút... tút ..tút ...”

Cúp điện thoại, cái dáng bé nhỏ đang định quay đi bất chợt từ sau lưng cậu vang lên chất giọng trầm trầm:

- Thi! Kh