dần vào người, nhưng lâu quá cũng sinh nhiễm lạnh.
Kệ sách bên cạnh tôi đều là hàng sách bán rất chạy vào mùa hè này. Có
những quyển "Hạt giống tâm hồn", vài ấn phẩm của một tờ báo teen cũng
được trưng bày ở đây, tôi lẩm nhẩm dò từng đầu sách, nào là: "Hãy nói
yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi", "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả",... Xa
xa, một kệ đầy những quyển tiểu thuyết từ văn học mạng. Chủ quán dành cả gian tủ ở khu trung tâm để trưng bày các tác tác phẩm của văn học Nhật. Tôi thấy có bản tiếng Nhật chính gốc của quyển "The memory of the
geisha", "Rừng Na Uy", một số sách hướng dẫn nghệ thuật Trà Đạo và Hoa
Đạo, có vài quyển dạy gấp Origami và cả cách trồng Bonsai. Có lẽ, người
chủ này rất yêu văn hoá của đất nước mặt trời mọc, bởi chính bài hát
đang phát cũng là một ca khúc tiếng Nhật, kiến trúc nơi đây của mang hơi hướm kiến trúc của nước Nhật xa xôi.
Oa, đúng là một nơi đọc sách lý tưởng.
Anh Linh trở lại không lâu sau đó, trên tay bưng một khay thức ăn. Có
thêm một ly Capuchiano nóng ấm được vẽ hình một chú thỏ xinh xắn từ bọt
coffee, thêm một dĩa bánh su kem bé bé xinh xinh và cả bông băng, thuốc
sát trùng.
_ Coffee tới
rồi đây! Xin mời quý cô thưởng thức! Wow, thơm quá đi mất! - Mái tóc
bạch cười rạng rỡ, hít hà mùi coffee ngọt béo đến thèm thuồng.
Tôi bị mấy "em" bánh su béo ú rù quyến cái bao tử trống rỗng làm phải nuốt nước bọt ực ực. Chớp chớp mắt nhìn Linh:
_ Anh mời em sao?
_ Ừm, coffee nè, bánh nữa nè, ăn đi! Trời lạnh thiệt đó nha! Xem tay nhỏ kìa, sởn gai ốc lên cả rồi! - Nói rồi, anh loay hoay bên chiếc đệm đối
diện, ở đó gấp gọn một chiếc hoodie vàng làm từ vải nỉ ấm áp, là áo của
con trai, tôi chắc rằng là áo của Linh. - Khoác vào đi, coi chừng cảm
lạnh! - Rồi anh choàng áo lên vai tôi.
Sự tử tế đầy ôn nhu, ân cần mà dịu dàng thế này từ một người con trai
làm tôi bẽn lẽn. Thú thật, tôi vốn dễ kết thân với con trai hơn là nữ,
có lẽ do cái tính lanh chanh, huyên náo và chả thèm uy phục ai của mình
khá giống một đứa con trai hơn. Tuy tên Di và An đều thân với tôi lắm
nhưng họ cũng chưa bao giờ ôn nhu với tôi với vậy, như anh, và.... Thiên Thần. Sự ôn nhu của anh hệt như Thiên Thần.
_ Anh tử tế quá! - Tôi cười ngượng ngập, luồng tay vào áo hoodie, kéo
khoá cao ngang ngực, chiếc mũ dính liền tung tẩy sau gáy. Sự ấm áp từ
chiếc áo khoác ràng buộc tôi trong êm ấm, mùi thảo mộc thơm dịu lẹ làng
chui vào mũi tôi. Gãi gãi đầu cười.
_ Sao anh tốt với em thế?
_ Vì anh không có em gái. Anh thích em gái hơn em trai. Anh có một thằng em. Trời ạ, nó giống giám ngục quản giáo anh hơn một thằng em trai.
Không hiểu sao nhìn nhỏ anh lại nhớ tới nó, tự dưng muốn quan tâm. Ước
chi nó là con gái để nhu mì như nhỏ. - Đôi mắt đen láy như hai viên cu
li tròn sáng, long lanh nhìn tôi, đẹp như một ánh sao trong chòm sao Bắc Đẩu.
_ Vậy anh thích em giống em gái thay cậu em của anh?
_ Được không nào? - Anh tỏ ra uỷ khuất. - Anh sẽ buồn khi sự thành tâm của mình bị từ chối.
Tôi chun mũi, tay xoa vào thành ly coffee nghi ngút khói. Ấm ơi là ấm!
_ Mình mới gặp nhau được hai lần ấy nhỉ? - Tôi nói, đầy hàm ý.
Những sợi tóc nâu loà xoà rớt xuống trán, che khuất con ngươi đen láy linh động, anh nhìn tôi, như dỗi:
_ Ý nhỏ là quá nhanh để sự thân thiết này diễn ra tự nhiên?
Tôi không nói, cúi đầu nghịch cái khoá áo.
_ Thì thôi vậy. Xem như anh chưa nói gì! - Anh Linh bí xị, ngang tàn bẻ
đôi cái bánh su trên tay khiến lớp nhân kem bên trong xịt ra đầy hấp
dẫn.
Tôi vội vàng bào chữa:
_ Dạ không, vì tính em khá cảnh giác thôi, nhưng em tin anh, vì anh đã cứu em hai lần.
Tiếng cười bật lên thích thú:
_ Phì...hì hì... Nhỏ nghĩ anh là lừa đảo hay yêu râu xanh à?
_ Ya, là anh tự thừa nhận. Em không có nói thế! Chúa chứng giám cho em!
Vệt môi hồng như một quả dâu chín nhoẻn lên xinh đẹp, chàng trai ngồi
cạnh tôi có nụ cười mị lực như cả cánh đồng hoa hướng dương bắt nắng toả sáng.
_ He he, coi như nhỏ đồng ý cho anh xem là em gái.
Tôi thổi nhè nhẹ vào ly Capuchiano:
_ Dĩ nhiên! Vì em còn thiếu anh hai món nợ.
_ Vẫn còn ôm giấc mộng lấy thân báo đáp hả? - Linh trêu.
_ Xì, anh muốn ăn đòn phải không? - Tôi chanh chua.
Tiếng mưa vẫn rả rít ngoài trời, con đường chợt thưa thớt, vắng tanh người.
Linh ăn xong cái bánh, luôn tỏ ra tự nhiên nhưng điệu bộ vẫn toát nên vẻ thanh nhã, quý tộc như bậc Đế vương.
_ Này, đưa chân ra đây, cô "em thỏ" ngốc à! - Anh cầm lấy bịch bông y tế, nhướn mắt.
Tôi đã bẻ cái bánh nhỏ ra, xơi ngon lành. Vẫn mang một nét ngây thơ, hỏi:
_ Quên mất, sao anh tìm ra bông gòn, băng cá nhân và oxy già hay thế? Mưa lắm ngoài trời thế mà!
_ Bên trong quầy có tủ y tế.
_ À, ra vậy. - Tôi gật gù, rồi nói. - Thôi, đưa đây, em có thể tự xoay sở.
Anh xua xua tôi, cứ tiếp tục:
_ Không sa