vật. 1 sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Vầng trăng non hình lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời cùng hàng vạn ngôi sao tỏa sắc lung linh. Tập đoàn rắc rối nhanh chóng chìm vào giấc ngủ yên bình sau muôn vàn sóng gió.
"Cứ vui đi. Rồi ta sẽ, nhấn chìm từng ng trong đau khổ"
CHƯƠNG XVIII: KHOẢNG LẶNG VÀ SỰ HY SINH.
Màn đêm đã buông xuống từ lâu cùng màn sương mù của mùa Đông buốt giá. Đáng lẽ giờ Nhi đã say giấc nồng từ lâu rồi nhưng mãi mà cô bé vẫn chưa ngủ đc.
Minh Quân?
Vũ Phong?
Sự biết ơn đã cứu mạng?
Tình yêu?
Qúa khứ?
Hiện tại?
Tất cả như 1 chuỗi mắt xích trong đầu cô bé. Nhi nên chọn ai? Minh Quân- ng cô bé biết ơn vì đã cứu mạng, ng cho cô bé hiện tại và trả qúa khứ cho cô? Hay Vũ Phong- ng mà cô đã từng yêu trong qúa khứ? Cô, nên chọn ai đây?
"cạch"- tiếng mở cửa phòng thật nhẹ như muốn ko đánh thức ng trong phòng thức giấc đêm khuya.
-Sao em chưa ngủ?-Kỳ tiến lại gần giường của Nhi ân cần hỏi.
-Anh 3?- Nhi giật mình ngồi dậy nhìn Kỳ. Có lẽ cậu vừa đi đâu đó về- Nhi đoán vậy- vì Kỳ vẫn đang khoác 1 chiếc áo da đen ko kéo khóa, bên trong là 1 áo phông đen. Trên ng vẫn phảng phất mùi sương lạnh.
Nhi chợt thấy mình có lỗi rất nhiều. Bao năm qua, cô cứ vô tình mà sống 1 cuộc đời ko lo lắng gì cả. Nhi đâu hay rằng hằng đêm, khi cô đã say giấc ngủ là lúc Vũ tiến lại bàn làm việc với ly cafe và thi thoảng vài điếu thuốc lá làm việc lọ mọ bên chiếc laptop. Đâu hay rằng hằng đêm, Kỳ phải ra ngoài với muôn vàn hiểm nguy đang rình rập đến mạng sống của cậu, với những cuộc thanh trừng đôi khi đẫm máu, vết bầm tím, vết sẹo trên ng Kỳ tăng lên theo năm tháng.
-Nhi, em ko sao chứ?- Kỳ lo lắng ngồi xuống mép giường hỏi Nhi.
Bất chợt, cô bé òa khóc nức nở như 1 đứa trẻ. Cô thật vô tâm, cô ko xứng là Đại Tiểu thư Bạch gia, ko xứng làm em gái 2 ng, ko xứng có đc sự hy sinh của 2 anh.
Nghe tiếng khóc, Vũ vội lao ra khỏi phòng làm việc và chạy thẳng đến phòng Nhi xô cửa chạy vào.
-Có chuyện gì thế em?- khuôn mặt Vũ vẫn chưa hết căng thẳng.
-Hic, em...em thương..hức...thương 2 anh...hức lắm..- Nhi nói trong tiếng nấc và nước mắt nghẹn ngào.
-Cô ngốc! Hãy nhớ rằng, với anh và Kỳ, quãng thời gian 21 năm có em bên là quãng thời gian vui nhất trong đời anh- Vũ xoa đầu Nhi cười mà sao giọng nói lại xót xa qúa!
-Với bọn anh, em mãi là Tiểu Long Nhi, là Venus ko ai thay thế!- Kỳ ôm trọn Nhi vào lòng trong vòng tay ấm áp đầy sự che chở.
Giây phút có 2 anh bên cạnh là lúc Nhi cảm thấy yên bình nhất. Và cô đã quyết định rồi. 1 năm 2 tháng cuối cùng của cuộc đời cô. Nhi sẽ sống thật ý nghĩa!
Nhi ngồi trong phòng khách của biệt thự họ Bạch đầy sang trọng mà chả giữ ý tứ gì cả. 1 đống manga Nhật vứt tứ tung, xung quanh toàn vỏ bim bim rồi bắp rang bơ. Dám cá Vũ mà nhìn thấy cảnh em gái mình ăn linh tinh thế này chắc tức trào máu họng mất.
-Tiểu thư- 1 cô hầu rón rén lại gần Nhi nhỏ giọng gọi.
Mãi ko thấy Nhi trả lời, cô hầu tiếp tục gọi và lay lay Nhi:
-Tiểu thư, tiểu thư.
-Huh? Chị gọi em?- Nhi nghệt mặt ra nhìn cô hầu rồi chỉ vào mình hỏi.
-Dạ, vâng- cô hầu cúi đầu kính cẩn nói.
-Chị bao nhiêu tuổi rồi?- giọng Nhi khẽ đanh lại, đôi mắt ko còn nét trẻ con nữa.
-Dạ, 26t ạ.
-Tốt. Thứ nhất, em năm nay mới 20t. Theo vai vế em mới là ng phải vâng dạ mới đúng chứ đâu phải chị. Thứ 2, em có tên là Nhi hẳn hoi chứ em đâu tên Tiểu thư mà chị gọi?
-Ơ... Nhưng mà...
-Ko nhưng nhị gì cả. Trong nhà này 1 khi đã có mặt em là phải bình đẳng có trên dưới theo tuổi tác. Mà chị tìm em có việc gì ko?- Nhi nhấp 1 ngụm nước hỏi.
-À, có 1 ng xưng là quản gia gì đó muốn gặp Tiểu...à muốn gặp em.
-Đc rồi, chị cứ làm việc đi- Nhi gật đầu rồi đi ra ngoài khuôn viên-nơi có thể gọi là "phòng chờ ngoài thiên nhiên" cho khách.
Vừa thấy bóng dáng Nhi, vị quản gia đứng dậy cúi đầu chào:
-Cô chủ.
-Là bác ạ? Bác cứ gọi cháu là Tiểu Anh đc rồi- Nhi mỉm cười rạng rỡ nhảy đến ôm chầm lấy ng quản gia nhà Minh Quân(do lâu t.g k post nên quên mất tên nv này, k nhớ là Nhật hay Quân nữa. Có j mong m.n bỏ qua).
-Nhưng cô chủ là Tiểu thư Bạch gia cơ mà.
-Bác cứ gọi cháu vậy đi. 1 tiếng cô chủ, 2 tiếng tiểu thư cháu ko quen- Nhi ngồi xuống chiếc ghế đá đối