Bạch Nhật Huyên Tiêu

Bạch Nhật Huyên Tiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326504

Bình chọn: 7.5.00/10/650 lượt.

hoa thì dừng lại. Anh khom người, ôm lấy Bạch Nhật Huyên, từng bước hướng vào trong biệt thự. Cảnh vật của nơi này, một chút cũng không thua gì biệt thự của Bạch thị.

Bạch Nhật Huyên mê man mở mắt, nhìn khung cảnh lạ lẫm chung quanh. Trong đình viện là từng tầng từng từng hoa hồng tranh nhau khoe sắc, nét kiều diễm tràn ngập đôi mắt cô. “Đây là nơi nào?” Cô suy yếu hỏi.

“Đây là nhà của chúng ta.” Anh hôn lên vầng trán nóng hôi hổi của cô. Trang viên này là lúc về nước anh đã mua lại. Bạch Nhật Tiêu đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, ngay lúc cô do dự, mang cô rời khỏi biệt thự kia, bắt đầu một cuộc sống mới. Cuộc sống chỉ có anh và cô.

Dặn một người làm đi mời bác sĩ, sau đó Bạch Nhật Tiêu ôm cô lên phòng trên lầu.

Bạch Nhật Huyên cố gắng thanh tỉnh, nhìn chung quanh căn phòng có cách bài trí độc đáo này. Hiển nhiên, đây là phòn của cô cùng anh. Phòng thay quần áo rất rộng, một hàng váy dài của cô, bên cạnh là tây trang thuần một sắc đen hoặc bạc của anh. Giấy dán tường đổi thành màu hồng phấn lãng mạn. Trên trần phòng là ngọn đèn ngủ hình đóa hoa tỏa ra ánh sáng mờ mờ.

Bạch Nhật Tiêu đứng dậy, muốn rời khỏi giúp cô lấy nước uống thuốc, nhưng cô lại ôm lấy từ phía sau, không đi được.

“Thực xin lỗi, em không nghe anh nói. Thực xin lỗi, em đã có suy nghĩ rời khỏi anh.” Cô nghẹn ngào nói.

Xoay người lại, Bạch Nhật Tiêu đau lòng ôm ấp thân mình nong nóng của cô. “Về sau không được nói với anh ba chữ này. Chỉ cần em yêu em, em sẽ không bao giờ phải xin lỗi anh.” Anh căn bản là không trách cứ cô. Chỉ cần cô không rời khỏi anh, cô làm cái gì, anh đều đã tha thứ.

“Vậy, sau này anh không được không để ý tới em, không được biến mất một ngày một đêm, không được không đến thăm em lúc em ốm.” Bạch Nhật Huyên nước mắt lưng tròng, khàn khàn nói. Một ngày không gặp anh, cô sẽ rất khó chịu. Anh không có ở đây, ngay cả thuốc cô cũng không muốn uống.

Chuyển biến của Bạch Nhật Huyên khiến cho anh vừa vui mừng cũng vừa đau lòng. Nếu bây giờ cô không phát sốt, anh nhất định sẽ yêu thương cô. Bạch Nhật Tiêu khi nằm mơ đều muốn cô có thể yêu cầu bản thân mình như vậy. Ít nhất điều này cũng có thể chứng minh cô cần anh, cho dù muốn anh buông tay hết thảy quyền lực, mỗi ngày đi phía sau cô, anh đều đã không chút do dự mà gật đầu. “Về sau, anh lúc nào cũng ở bên cạnh em, sẽ không rời khỏi em nữa.” Anh bế cô đi ra, vì muốn ở bên cạnh cô mãi mãi. Tất cả những việc anh làm bây giờ, đều là vì muốn bên cạnh Bạch Nhật Huyên mà thôi.



Hiện tại chỉ có thể ôm chặt lấy cô mới cảm giác được an ủi, không tiếc sức đối đầu với thiên hạ này.

Bạch Nhật Huyên đột nhiên trở nên thực trực tiếp, dám lôi kéo Bạch Nhật Tiêu không cho anh rời đi. Cô muốn tách anh ra, không phải dễ dàng. Quyết định buông tay anh, trong tim cô cũng rất đau đớn. Cho tới nay đều là Bạch Nhật Tiêu quá yêu cô, cô căn bản không có cơ hội để biểu hiện, chỉ có thể yên lặng thừa nhận, yêu ở trong lòng. Nếu không phải là vì anh phát giận xoay người rời đi, câu yêu anh này, cô cũng vốn đã quên cách để nói ra miệng.

Thực ra Bạch Nhật Tiêu vẫn không dám giao chính mình cho cô. Tới bây gườ đều là giữ rịt cô bên người anh. Bởi vì anh sợ hãi, cô cũng sẽ giống như cơ hội yêu vô cùng hiếm cô kia, có thể biến mất bất cứ lúc nào. Lần này xem ra, tcar hai thực đã yêu, truy rằng tồn tại chênh lệnh, nhưng không đến mức kém quá xa nhau. Tình yêu bá đạo của Bạch Nhật Tiêu, rốt cuộc cũng đã có điểm tựa.

“Anh đang cười cái gì?” Theo thị giác của mình, cô vẫn có thể nhìn tháy được nụ cười ôn hòa của anh, nổi bật dưới ánh đen, tràn đầy ngọt ngào, mà càng lúc càng không ngăn cản được sự mãnh liệt này.

Bạch Nhật Tiêu nắm tay cô thật chặt, lưu luyến cọ xát hai má cô, “Anh thích cảm giác có em kề cận. Thực hạnh phúc.” Vì cô, anh đã có thói quen dùng nguyên đêm trắng nói toàn lời ngon tiếng ngọt.

Gương mặt anh tuấn của anh toàn là ý cười đầy chân thành và dịu dàng, khiến đôi mắt cô cũng phải hỗn loạn. “Em cũng thực hạnh phúc.”

Tình yêu không phải trao đổi đồng giá, vĩnh viễn không có khả năng yêu cầu tình yêu của đối phương có thể đạt tới ngưỡng như mình. Yêu nhiều hơn nhưng nhận không được bao nhiêu là điều không thể tránh được. Tuy rằng yêu hết lòng là điều căn bản để khiến đối phương cảm nhận được tình yêu say đắm của mình, nhưng là điều này so với nhận còn có cảm giác hơn. Tình yêu càng sâu, càng khiến cho anh cảm thấy hạnh phúc.

Tình yêu không phải đồng giá trao đổi, vĩnh viễn không có khả năng yêu cầu lẫn nhau tình yêu có thể đạt tới cùng trình độ. Yêu xuất siêu nhập siêu không thể tránh được. Tuy rằng yêu xuất siêu nhất phương tại đây dạng tình yêu quan hệ vị tất có thể được đến cùng chính mình ngang nhau yêu say đắm, nhưng là hắn hội so với nhập siêu nhất phương càng dễ dàng thỏa mãn, mà càng sâu yêu không nhất định sẽ kéo đại yêu chênh lệch, của hắn càng sâu yêu, khiến cho hắn thấy hạnh phúc.

Bạch Vĩ Minh biết rõ con trai cùng con gái công nhi


XtGem Forum catalog