Old school Swatch Watches
Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3226461

Bình chọn: 9.00/10/2646 lượt.

sát lại gần… Tôi dường như trúng phải bùa chú, bộ não không thể kiểm soát nổi hành động của mình.

Đúng lúc môi tôi chỉ còn cách mặt hắn chừng không phẩy không một milimet thì đột nhiên nụ cười đáng ghét thường ngày của thằng cha Kim Nguyệt Dạ hiện ra trước mắt tôi.

“ Bé Hựu Tuệ , bé xem bức ảnh này chưa ?”

“Tô Hựu Tuệ, cả đời này cô đừng hòng thắng được tôi!”



Hừ! Tên không! Vẫn chứng nào tật nấy! Tô Hựu Tuệ, mày đang làm gì vậy? Sao lại muốn hôn kẻ thù không đội trời chung chứ? Không được ! Không được! Không được!

Nhưng mũi tên đã trót bắn ra không thể quay lại được.

Bập!

“Ối !....” Kim Nguyệt Dạ la thất thanh , mở to mắt như ngáo ộp , ngồi bật dậy.

“ Tô Hựu Tuệ ! Cô điên à ! Sao lại cắn tôi ?” Kim Nguyệt Dạ sờ vào chỗ vừa bị cắn , kinh hãi hét lên .

“ Tôi…tôi…Ai bảo cậu suốt ngày bắt nạt tôi !” Tôi đỏ mặt lẩm bẩm

He he…. “cạp” vẫn sướng hơn là mi.

“ Này , tôi chỉ đưa cô ra biển chơi , chứ có bắt nạt cô đâu..”

“ Vậy…hôm qua đang yên lành , ai bỏ tôi lại một mình bên bãi biển này , còn cả những việc truớc đó nữa…”

“ Việc truớc đó nào ?”

“ Cậu lừa tôi đi kiếm tiền thay cậu ! Hại tôi uống thuốc xổ khiến tôi sống dở chết dở…Từ khi gặp cậu , chẳng ngày nào là tôi không gặp chuyện cả , cậu có biết vì cậu mà tôi bẽ mặt biết bao nhiêu lần không ?”

“ Làm gì mà nghiêm trọng thế ?”Kim Nguyệt Dạ lấy lại vẻ mặt thùơng ngày .

“ Dĩ nhiên rồi ! Lần nào cậu cũng lấy ảnh tôi ra uy hiếp , ép tôi làm

cái này cái nọ , cậu có bao giờ nghĩ đến cảm nhận tôi chưa ?” Tôi càng

nói càng tức giận , nghĩ lại quảng thời gian bi thảm gần đây , khoé môi

bắt đầu đỏ lên .

Kim Nguyệt Dạ ngồi im như tuợng , mở to mắt thao láo nhìn tôi .

“ Tô Hựu Tuệ…cô…cô buồn đến thế sao ?”

“ Đừng nhiều lời ! Lúc cậu không vui liền kéo tôi đến chỗ này rồi vứt bỏ tôi một mình , thế lúc tôi không vui thì sao ?

“ Tôi không có…” Hiếm khi thấy thằng cha này có vẻ mặt ngượng nghịu như vậy ,” Tôi…tôi chỉ muốn trêu cô một chút thôi mà !”

“ Cái…cái gì ? Cậu có bị thần kinh không ? Tôi cũng là ngùơi , không phải là đồ chơi để cậu quăng đi quăng lại !” Khoé mắt lại đỏ lên .

Kim Nguyệt Dạ đứng dậy đi đến cạnh tôi rồi ngồi xuống , ánh mắt dịu dàng nhìn tôi .

“ Xin lỗi! Thực tình tôi cũng không ngờ những việc tôi làm lại khiến cô tổn thuơng như vậy…Nhưng tôi…tôi cũng không biết tại sao…” Dường như muốn nói gì đó nhưng hắn lại trầm ngâm.

Tôi thực sự muốn khóc nhưng không khóc nổi . Ngay cả cái tên hay bắt nạt tôi giờ cũng cứng họng không nói đuợc nguyên nhân. Hừ , hắn lại còn nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên rồi lau nước mắt giúp tôi.

Chưa từng thấy một Kim Nguyệt Dạ dịu dàng đến vậy , tôi mơ màng , nhắm tịt mắt lại , tận hưởng cảm giác hạnh phúc hiếm thấy !

Bỗng có đôi môi ấm áp nhẹ nhàng áp sát mặt tôi , hơi ấm phả vào mặt, toàn thân tôi như muốn tan chảy, nhưng vẫn không hiểu tại sao, tôi lại không muốn vùng vẫy chạy trốn.

Gío biển miên man , tiếng sóng vỗ rì rào ….

“ Ọc ..ọc…ọc…”

“-_- …”

“0.o…"

“ Tiếng gì vậy ?” Kim Nguyệt Dạ kinh ngạc nhìn tôi..

“Là…là bụng tôi reo… Tôi rất đói…ha ha ha….” Cả người tôi như bừng tỉnh.

Đúng là cái bụng phản chủ , sớm không kêu , muộn không kêu , lại chọn đúng lúc này.Chỉ muốn lặn luôn xuống biển cho xong

“ Hơ hơ hơ!” Kim Nguyệt Dạ nhìn tôi rồi cuời lăn lộn .

“ Cười cái gì mà cười ? Không được cuời ! Cậu bị điếc hả? Không đuợc cười!” Tôi giơ tay đấm thùm thụp vào nguời hắn ta , nhưng hắn còn cuời lớn hơn .

“ Xin lỗi…xin..lỗi ..tôi không cuời nữa…” hắn cuời chảy nuớc mắt , vội lấy tay lau đi, nói không ra hơi.



“ Hựu Tuệ ! Tô Hựu Tuệ !”

Là tiếng của Tô Cơ ? Tôi vội rút tay lại , quay lại nhìn . Có Tô Cơ , còn có Triết Vũ nữa !

“ Tô Cơ !”

“ Hựu Tuệ , bà múôn chết hả ? Báo hại tôi bốn giờ sang phải mò dậy tìm bà . Còn bà thì chạy đến nơi khỉ ho cò gáy này !”

Tôi và Tô Cơ ôm chặt nhau .

Bất chợt thấy Triết Vũ đứng cạnh Tô Cơ , tôi mới nớ cú điện thoại hôm qua , mặt tôi nóng bừng như có lửa đốt .

“ Sao bà biết tôi ở đây ?” Tôi vội hỏi chuyện để tránh sự im lặng kinh hoàng “ Hiểu Ảnh đâu ?”

“ Là Lý Triết Vũ nói với tôi đó ! Hôm qua nhìn mặt cậu ta lo lắng lắm lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt đó . À, mama bà hôm qua gọi điện hỏi tôi tại sao bà không về nhà , tôi viện đủ lý do để nói dối giúp bà đó. Hiểu Ảnh muốn trốn ra ngoài nhưng bị người nhà tóm được…”

Là cậu ấy! Hôm qua trong điện thoại cậu ấy đã nghe thấy? Tôi ngẩng mặt lên đúng lúc bắt gặp cặp mắt đang nhìn tôi chằm chằm .

Bầu không khí bỗng căng thẳng .

“ Mọi nguời làm sao thế ? Mặt ai cũng đăm đăm vậy ? Kim Nguyệt Dạ , cậu quá đáng lắm , không nói tiếng nào mà đem Hựu Tuệ đến cái thị