Bước Về Phía Em

Bước Về Phía Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323861

Bình chọn: 9.5.00/10/386 lượt.

nhìn đứa bé trong cô. Anh buộc vì con
mới đến với cô hay đó là tình cảm trái tim anh thôi thúc.

Thiên Di ko biết nữa.Quân đã đi làm đk từ lâu, hàng ngày theo 1 thói quen, anh luôn nhắn tin về hỏi thăm,

“ Con thế nào rồi em”

Hay

“ Bé con của anh khoẻ chứ”

Khá hơn thì là

“Hai mẹ con thế nào”

Lúc nào cũng hỏi đến con. Những tin nhắn ấy như càng xoáy sâu, càng
khẳng định nghi ngờ của cô khiến nó ngày 1 lớn dần choán lấy tâm trí cô.

Thiên Di ngồi trên chiếc ghế đu màu trắng đặt trong không gian vườn xanh mát đằng sau nhà, lòng nặng trĩu. Anh lại vừa nhắn tin: “ 2
mẹ con ở nhà vui vẻ nhé. Bảo vs con anh nhớ nó rất nhiều”. Khẽ đặt điện
thoại xuống, cô đã mệt rồi ko muốn nhắn lại nữa. Nhẹ đặt tay lên bụng.
Cái thai cũng còn hơn 1 tháng nữa sẽ tới ngày chào đời. 2 người sẽ đk
nhìn mặt con. Nếu cứ như những người mẹ khác thì khoảnh khắc ấy hạnh
phúc biết bao, đáng mong chờ biết bao. Nhưng với Thiên Di, mỗi ngày trôi qua cô lại càng lo sợ, lo sợ vì mình đang ngày 1 gần hơn với khoảnh
khắc ấy, cô sợ nó một khi diễn ra cũng là lúc cô nhận thức đk bản thân
mình đã ngộ nhận.

“ Có phải mình quá ích kỉ quá ko?”

Cô tự cười mình, nhẹ cúi người nói chuyện với con:

- con trai ak,mẹ xin lỗi. Mẹ thật xấu đúng ko. Tranh giành ba Quân với con.

Đứa trẻ trong bụng lại đạp đạp như trả lời câu hỏi đó. Thiên Di lại khẽ xoa bụng. Cô đang vỗ về con.

Xế chiều, hoàng hôn đang lịm dần và sắp tắt ngấm, để lại những khoảng sáng nhờ nhờ phai nhoà trên nền trời tim tím.

Thiên Di đứng lặng im, khẽ khéo rèm nhìn ra ngoài khoảng không bất chợt

Đã chớm thu, những cái nóng cái oi của mùa hạ đã ko còn để lại những
khoảng trời man mác. Lá bắt đầu rụng, sự sống của vạn vật cũng bắt đầu
yếu dần đi.Thiên Di ko thích mùa thu. Ở cái thời khắc giao tranh giữa
tiết nóng và lạnh ấy có cái gì đó nhàng nhàng và ko rõ ràng. Cô thường
thấy nhịp sống chậm hơn và cũng hay suy nghĩ nhiều hơn vào mùa thu. Lạ
thật nhưng có lẽ trong cô mùa thu vốn buồn như thế.

“ Cạch”. Có tiếng mở cửa phòng. anh đã về. Biết chắc vậy nhưng cô vẫn đứng bất động ko quay ra.

- Anh về rồi ak?- cô khẽ khàng đánh tiếng

Quân nhẹ nhàng chạy lại vòng tay ôm cô 1 cái thật chặt từ phía sau:

- Ukm, anh về rồi.

Sau câu nói đó, anh lại đặt tay ôm bụng cô:

- Con trai thế nào, ở nhà có bắt nạn mẹ không.

Như nhận ra giọng người thân, đứa bé lại đạp nhẹ. Nó không biết hành
động vô thức ấy của nó khiến ba nó phấn khích như thế nào. Anh buông cô
ra cúi hẳn người xuống áp tai vào bụng cô mà gọi:

- Con trai, con trai. Ba nè. Ba Quân của con nè.

Nhìn anh như vậy cô lại thở dài. Coi như cuộc đời này con cô hơn cô ở
chỗ nó có một 1 người cha hết mực yêu thương. Nghĩ vậy cô cũng đk an ủi
phần nào.

Phía ngoài sân, một cơn gió vừa thoảng qua, mấy chiếc lá lại rơi:

- Chắc con sinh vào mùa thu anh nhỉ.- Cô vu vơ hỏi mắt vẫn đăm đăm nhìn ra xa.

- Uk,em. Con sẽ là đứa trẻ của mùa thu.- anh đã thôi nói chuyện với con đứng lên ngang tầm cô.

Thiên Di lại cười. Một nụ cười trầm lắng

- Vậy thì em chẳng thích con đâu.- Cô phụng phịu

- Sao vậy.- Quân ngạc nhiên hỏi lại

Lặng nhìn anh, cô khẽ đáp:

- Vì em chẳng thích mùa thu.

Quân nheo mày, véo mũi cô một phát:

- Vậy thì kệ em, 2 cha con anh sẽ ở với nhau.

Anh cứ nghĩ rằng cô nói đùa, chỉ là 1 câu nói đùa đơn thuần nên cũng
đáp lại bằng một câu nói đùa như vậy mà ko biết rằng tim cô lại vừa có
thêm một vết cứa. Đã bao ngày nay cô cứ hì hục tìm kiếm một dấu hiệu cho thấy anh cần cô nhưng đều vô vọng. hay có lẽ, cô đã quá cầu toàn về
chuyện tình cảm. Cô biết bản thân còn nhiều chỗ quá khắt khe nhưng vết
đen của quá khứ vẫn ngày đêm đổ bóng khiến bản năng của cô ko thể ko đề
phòng. Nhất là khi nó liên quan đến cuộc đời cô. Thiên Di ko muốn sống 1 cuộc đời tủi khổ như mẹ

1 tuần nữa lại trôi qua………

Mang
thai quả là nặng nhọc nhất là khi về mấy tháng cuối. Cái bụng lùm xùm
khiến cô rất ngại di chuyển hơn nữa khoảng thời gian này Thiên Di cảm
nhận rõ đk sức khoẻ đang sút kém dần. Cô hay chóng mặt và đau đầu nhiều
hơn trk. Mấy lần có định đi khám nhưng rồi lại ngại di chuyển vì dù sao
bụng cũng đã to, đi lại những nơi đông người như bệnh viện khiến cô thấy khó chịu. Hơn nữa dạo đây Quân cũng đang bận rộn cho công trình xây
dựng mới, cô ko muốn làm phiền anh. Vì thế mà cả tuần nay một ngày ở nhà Thiên Di chỉ biết gắn với chiếc giường .

7h30

thức giấc

Như thường lệ Quân đã đi làm từ lâu, nhìn sang khoảng không bên cạnh cô tự dưng thấy bất an vô cùng. với tay lấy điện thoại gọi điện cho anh,
ko thấy anh đâu, chỉ có trợ lý bắt máy nói anh đang họp, Thiên Di đành
ngậm ngùi cúp máy.

5’…….

Nhanh chóng ngồi dậy vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân, cô lắc đầu tự chê mình bao lâu nay đ


Polly po-cket