hoại ai đó đang rung.
Sao Mai sờ tay vào túi. Nhưng điện thoại cô đang im lặng.
Là của Hoàng Anh.
Anh ta đi ra ngoài nghe điện thoại.
Ai mà cần bí mật thế chứ?
Sao Mai hơi tò mò. Nhưng thôi kệ vậy. Cô làm gì có quyền.
“Ê” Hoàng Anh gọi Sao Mai.
Cô nhìn ra, Hoàng Anh đanh vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô ra ngoài.
Sao Mai chắp tay ra đằng sau và khệnh khạng đi.
“Sao?”
Hoàng Anh đưa chiếc điện thoại cho cô.
Cô chẳng hiểu gì?
“Sao em lại đưa máy cho nó?” Một giọng đàn ông giận dữ vang lên.
Sao Mai sững người.
Ơ!
Ai vậy nhỉ?
“Ai?”
“Tôi hỏi, tại sao máy em mà hắn lại trả lời”
“Ai …thế ạ?”
Cô nhìn Hoàng Anh. Anh ta đang có chút gì đó không thoải mái.
“Tôi”.
Chỉ một từ gọn lỏn. Nói thế thì chó nó biết à?
Sao Mai đưa máy cho Hoàng Anh nhún vai nói: “Tôi chẳng biết hắn là tên điên nào cả”
Hoàng Anh nhận lại chiếc điện thoại, đưa lên tai: “Đồ điên. Anh là ai hả?”
“Tôi…là Long Kim” Tiếng nói của người đó rất to.
Gì?
Cô có nghe nhầm không?
Long…Kim.
Sao Mai nhanh chóng giật lại chiếc điện thoại trên tay Hoàng Anh.
“Nói đi. Tìm tôi có việc gì?”
Mặt cô tím lại. Với tất cả mội chuyện làm sao cô có thể không sợ được.
“Ai?” Hoàng Anh hỏi lại bằng ánh mắt đầy ngờ vực.
Sao Mai lắc đầu.
“Tại sao thằng nhóc đó lại nghe máy?”
“Có cần tôi phải báo cáo với anh không?”
Con người này tại sao lại bám lấy cô như đĩa vậy chứ.
“Nói.”
“Anh đang ra lệnh cho tôi sao? Tôi đâu phải thuộc hạ của phe các người”
“Thôi được. Ra ngoài gặp tôi”
“Tôi gần vào học rồi. Có gì nói sau”
Đang định cúp máy thì anh ta đã buông ra một lời đe doạ khiến Sao Mai phải chết đứng.
“Nếu muốn…hắn biến mất”
“Tút…tút…tút…”
Long Kim cúp máy rồi.
Vậy điều hắn muốn là gì đây?
“Anh muốn gì?” Sao Mai thở hổn hển vì chạy một đoạn đường khá xa để đến quán cà phê.
Long Kim nhếch mép cười.
Vẫy vẫy tay gọi phục vụ. Sau đó nhìn Sao Mai rất thân thiện.
“Ngồi đi rồi chúng ta sẽ bàn bạc”
Sao Mai nhìn đồng hồ.
“Tôi không có nhiều thời gian để nói mấy chuyện vớ vẩn đâu. Tốt hơn hết là nói nhanh đi”
Long Kim nhíu mày: “Em lo cho thằng nhóc ấy đến vậy sao?”
“Gì?”
Sau khi chỉ tay vào menu để gọi đồ uống anh ta mới nói có phần nghiêm túc hơn.
“Chúng ta thoả thuận nhé!”
Sao Mai không tin hai từ “thoả thuận” phát ra từ miệng anh ta.
Cô không nói gì.
“Anh sẽ không làm hại thằng nhóc đó nhưng ngược lại…”
Long Kim nói đến đó thì dừng lại để dò xét thái độ của Sao Mai. Cô nhìn anh ta nhưng không hề lộ vẻ sẽ gật đầu với những gì Long Kim sắp nói.
“Sao…”
“Em…phải là của anh”
Sao Mai đã dự tính trước nhưng không hiểu sao cô vẫn không thể tin được.
Ác tà và thiên thần thì làm sao có thể yêu nhau?
Sao Mai cầm cốc nước cam đầy ự lên dốc một hơi hết sạch.
“Never…”
Chỉ nói vậy thôi. Sau đó cô ra về.
….
“Thế nào? Đúng chứ?” Một giọng nói khàn khàn vang lên.
Hương Ly đã ngồi ở chiếc ghế đối diện và nghe toàn bộ cuộc hội thoại, tuy nó không hề dài.
“Tất cả mới chỉ là bắt đầu”
Hương Ly nhìn Long Kim và cười.
Một nụ cười khinh bỉ.
….
“Cả lớp” Tiếng lớp trưởng vang lên khiến mọi suy nghĩ trong đầu Sao Mai bay biến hết.
Đúng là trời đánh mà!
“Good morning class”
“Good morning teacher”
Lại là Long Kim.
Sao suốt ngày cô phải gặp bản mặt …đẹp trai của anh ta chứ?
Long Kim bình tĩnh giở sổ điểm ra và bắt đầu gọi tên.
“Hương Ly và Hoàng Anh lên bảng trả lời bài cũ”. Giọng trở nên uy lực hơn.
Tại sao anh ta lại chọn đúng hai người này nhỉ?
Sao Mai tuy rất thắc mắc nhưng cũng có làm gì được đâu.
Hoàng Anh cười rất tươi vì được đứng cạnh người đẹp. Anh bước vội vàng để cùng đi song song với Hương Ly.
Hoàng Anh nói khẽ vào tai cô ta: “Chiều nay tại chỗ cũ nhé!”
Hương Ly không nói gì chỉ mỉm cười.
Sao Mai thấy khuôn mặt Hương Ly rất lạ. Cô đang có linh cảm là sẽ có điều không hay xảy ra.
“Á…á…á…á” Tiếng kêu thất thanh kéo cô về thực tại
Gì nữa đây?
Hoàng Anh đang cắn vào cổ Hương Ly sao?
“Á…á…á…á” Tất cả mọi người trong lớp đều đồng thanh la lên. Trong mặt họ thì Hoàng Anh giờ đây đã trở thành bỉ ổi.
Còn với Sao Mai thì không vì cô đã biết tất cả là những trò chơi của Long Kim và Hương Ly bày ra.
Sao Mai nhìn Long Kim, anh ta vẫn đang hết sức bình tĩnh.
“Á…Á…Á” Tiếng kêu thảm thiết của Hương Ly ngày càng to hơn.
Tiếng máu rỉ ra và tiếng khạp sột soạt như nhai ngấu nghiến một thứ gì đó của Hoàng An