ì tôi không chịu trách
nhiệm đâu đó.
- Chuyện gì là chuyện gì ? - Ló đầu ra khỏi cái màn ngăn Tịnh Nghi lo lắng hỏi.
- Thì bị … - Bị hỏi gấp quá, Hữu Bằng đáp nhanh chẳng suy nghĩ - Hai người … sẽ có một người chết đó.
Câu đáp quả thật ác liệt ! Tịnh Nghi bật dậy ngay :
- Thật vậy sao ? Vậy thì dẹp đi !
Nói rồi, Tịnh Nghi quơ tay dẹp luôn cái màn vào một góc . Không ngờ, Tịnh
Nghi lại tin người nhanh như thế, Hữu Bằng cố nén cười thầm nghĩ : Biết
vậy, mình đã nói mấy bữa nay rồi.
- Sao hả ?
Thấy Hữu Bằng tủm tỉm cười, Tịnh Nghi thoáng nghi ngờ . Lỡ cười rồi nên phải cười luôn, Hữu Bằng gằn giọng :
- Chuyện người ta đồn, biết có thật hôn mà sợ ?
Một lần nữa, Tịnh Nghi lại lọt vào cái bẩy của Hữu Bằng :
- Sợ sao không ? Phòng bệnh trước hay hơn.
Rồi cô nhảy tót lên giường, nằm sấp xuống cái gối thơm . Hữu Bằng nhìn vô mắt Tịnh Nghi hỏi nhỏ :
- Nói tôi nghe đi, hôm bữa Tịnh Nghi đi đâu và đi với ai vậy ?
- À ! Phải rồi … Chợt nhớ ra Tịnh Nghi quay mặt lại . Rồi nhận ra mặt
mình gần mặt Hữu Bằng quá . Tịnh Nghi hốt hoảng bật ngay dậy, hét lên :
- Xích ra ! - Rồi nhanh tay đặt luôn cái gối ôm vào giữa làm ranh giới -
Cấm xâm phạm gia cư bất hợp pháp . Bằng không anh sẽ phải xuống salon
ngủ đó.
Lời đe dọa quả hiệu lực, Hữu Bằng vội lăn tuốt ra xa :
- Rồi … nói đi.
Mặt Hữu Bằng nhăn nhó . Tịnh Nghi ra chiều bí mật :
- Anh sẽ giật mình cho coi . Cả ngày hôm đó tui đã gặp một người đàn bà và một người đàn ông … - Là ai ?
- Mẹ anh đó.
- Mẹ tôi ? - Hữu Bằng cười lớn - Cô nói đùa hay quá.
- Không . Tôi không nói đùa đâu . - Tịnh Nghi nghiêm nét mặt - Và điều
này nữa … Tú Chi, cô bé bán hoa hồng chính là em ruột của anh.
Tịnh Nghi thật hay đùa vậy nhỉ ? Hữu Bằng hoang mang quá . Nhìn mặt Tịnh
Nghi không có vẻ gì đùa cả . Nhưng nếu thật thì càng vô lý nhiều hơn .
Cô làm sao biết mẹ anh là ai mà gặp chứ ?
- Tôi đến nhà Tú Chi
chơi, không ngờ gặp được mẹ anh . - Như biết nỗi thắc mắc của Hữu Bằng,
Tịnh Nghi giải thích - Mới đầu tôi cũng hổng tin, đến khi nhìn thấy hình ba anh và bà chụp chung trong ngày cưới mới tin được đó . Để tôi cho
anh xem nhé ?
Nói rồi, Tịnh Nghi lấy từ dưới gối ra một tấm hình đen trắng, nói như khoe :
- Tại Tú Chi không biết gì, nên tôi mới dụ mượn được đó.
Cầm lấy tấm hình, mắt Hữu Bằng tối sầm đi . Hai hàm răng nghiến lại, anh vò nát tấm ảnh trên tay . Tịnh Nghi hốt hoảng chồm lên giằng lại tấm hình :
- Ê ! Anh làm gì vậy ? Tôi còn phải trả lại Tú Chi mà.
- Tôi cấm cô từ nay đến gặp bà ta, cũng không được nhắc đến từ mẹ trước mặt tôi nữa đó.
Vẻ mặt Hữu Bằng thật hung dữ . Tịnh Nghi ngơ ngác :
- Vì sao chứ ?
Hữu Bằng hét lên :
- Trong đời tôi không có người mẹ lăng loàn … vô lương tâm ấy.
- Không . - Tịnh Nghi nhẹ lắc đầu - Anh hiểu lầm rồi . Mẹ của anh thật
không xấu xa như anh nghĩ . Bà rất nhân hậu, hiền lành và rất quan tâm
về anh đấy . Để hôm nào, tôi đưa anh đến gặp bà … - Đừng tốn công vô ích . - Hữu Bằng xẵng giọng - Cả đời này, kiếp này, tôi sẽ không nhìn đến
mặt bà ta đâu.
- Đừng nói thế, tội lỗi lắm Hữu Bằng . - Tịnh Nghi nhẫn nại - Hãy nghe tôi kể chuyện mười bốn năm về trước . Sự thật … -
Cô im đi . - Hét lớn, cắt ngang lời Tịnh Nghi, Hữu Bằng vụt bước xuống
giường - Tôi không muốn nghe gì cả . Còn nữa, cảnh cáo cô … không được
kể chuyện này cho ba tôi đó . Bằng không, đừng trách tôi.
Nói xong, anh bước nhanh ra khỏi phòng, cánh cửa đập mạnh sau lưng .
Tịnh Nghi ngã lăn ra giường thở dài chán nản . Bà Quỳnh nói không sai,
lòng thù hận của anh với mẹ sâu sắc quá, không thể một sớm một chiều xóa tan đi.
Thuyết phục được anh, có lẽ cô phải dùng nhiều công sức lắm . Nhưng dù có khó khăn cách mấy, Tịnh Nghi nhủ lòng không bỏ cuộc.
Nhất định cô phải thành công, phải giúp bà Quỳnh đòan tụ với chồng con, dù bà không một lời nhờ vả.
Quả không ngoài dự đoán, đúng là ba đã đến tìm người đàn bà ấy . Từ bên kia đường nhìn qua, thấy rõ ràng ông quẹo vào con hẻm nhỏ, Hữu Bằng hét lên 1 tiếng to giận dữ.
- Trời ơi ! Điều mà anh sợ nhất trong đời đã đến rồi . Ba đến tìm người đàn bà ấy, chuyện gì sẽ xảy ra ? Hơn ai hết, Hữu Bằng biết rõ tính ba . Bao nhiêu năm dài, ông vẫn không quên được
người đàn bà bội bạc đó, vẫn chờ mong, vẫn kiếm bà, hy vọng bằng mọi
cách ông sẽ thuyết phục bà trở lại . Mà chuyện đó xem ra chẳng khó khăn
gì, 1 khi đã cho Tịnh Nghi đến báo tin, hẳn bà ta đã có ý đồ quay trở
lại.
Tịnh Nghi . Nhắc đến Tịnh Nghi, cơn giận của Hữu Bằng lại
sôi lên . Thật là nhiều chuyện, tài lanh, dư hơi quá . Cô chẵng coi anh
ra gì cả... nên mặc dù đã bị anh cảnh cáo, cấm đoán, cô vẫn ngang nhiên
tiết lộ với ba, thậm chí còn nói vào để 2 người đoàn tụ nữa.
Tất
cả cũng tại Tịnh Nghi thôi . Cơn giận cao ngút trời xanh, quên mất việc
mình đến đ