XtGem Forum catalog
Chúng Tôi Đã Thay Đổi Như Thế Đấy

Chúng Tôi Đã Thay Đổi Như Thế Đấy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326415

Bình chọn: 7.5.00/10/641 lượt.

ứt hộ tôi. Cô có vẻ không sợ. Còn tôi đến nhìn cũng thấy gai người chứ chưa nói đến việc cầm thứ nó vừa liếm vào.

Cánh cửa đóng lại. Tia đỏ trong mắt Diệp Anh nổi cả lên. Cô dùng chân đá mạnh khiến rác trong túi thay vì dồn lại một góc giờ vung vãi khắp nơi.

Xuống đến tầng 1, Diệp Anh cảm thấy gai người khi bị móng tay ai đó chạm nhẹ lên vai. Cô giật mình quay lại. Chiếc đầm đen bó sát, một phụ nữ mảnh khảnh lênh khênh trên đôi giầy cao gót 10 phân nổi bật với phần đế màu đồng. Cả thân hình nghiêng hẳn sang bên bởi giỏ hoa quả đang cầm trên tay.

Diệp Anh nhướn mày như thể muốn hỏi có chuyện gì xảy ra.

- Em sống ở khu này à?

Diệp Anh gật đầu.

- Em có thể chuyển cái này cho người sống ở phòng 304 hộ chị được không?

Người phụ nữ đó tiến lại gần Diệp Anh. Cô từ từ lùi về sau.

- Cái này, chị tự đưa tiện hơn. Tôi không quen chị, cũng không biết trong đấy có gì.

- Bên ngoài thế nào bên trong y như vậy. Em có thể kiểm tra. Chị chỉ biết địa chỉ mà không có số điện thoại nên đã đợi ở đây mấy ngày rồi.

Nói tới đây, Diệp Anh bất chợt nhớ ra người phụ nữ này. Vài ngày trước, cô thấy cô ta xuất hiện ở đây, đợi rất lâu, dáng vẻ sốt ruột. Còn Khải Hưng sau khi gần về tới nhà thì đột nhiên quay lại, vòng qua sau, đi lên bằng lối phụ.

Cơ mặt Diệp Anh dần giãn ra. Giọng điệu cũng thay đổi.

- Sáng nay anh ấy đi chạy bộ. Chị qua nhà em ngồi một lát. Ban công nhà em nhìn được qua nhà bên đấy. Sáng đèn tức là anh ấy về thay quần áo đi làm.

Cô ta nhìn Diệp Anh, khuôn miệng rộng mở căng hết cỡ. Màu son đỏ tươi nổi bật trên nước da bánh mật.

Cô ta theo Diệp Anh về nhà. Vào tới nơi, thứ gì cũng cầm lên xem xét. Cái chê quá nhỏ, cái lại chê đã lỗi thời. Sau đó, dùng giọng mũi thể hiện sự cảm thương đối với một người phải sống lủi thủi trong căn nhà chật hẹp và ngày ngày viết lách, một công việc nhàm chán. Câu chuyện còn tiếp diễn nếu con Bob không sủa và Khải Hưng không quát nó im lặng. Đôi chân khẳng khiu của cô ta tức thì rời khỏi nhà Diệp Anh cùng với giỏ hoa quả. Diệp Anh ngồi lại, nhâm nhi tách trà còn nóng.

Cô liếc nhìn bắp chân mình. Có lẽ nó vẫn giữ nguyên hiện trạng kể từ khi tuổi dậy thì kết thúc. Lúc trước, một người bạn từng nói với Diệp Anh, 5 phút đầu gặp mặt, đàn ông sẽ bắt chuyện với người phụ nữ có nhan sắc rồi tùy vào hương vị cuộc chuyện mà quyết định có nên tiếp tục tìm hiểu về những gì ẩn sau vẻ ngoài đó hay không. Diệp Anh nhún vai, liệt những kẻ đó vào loại nông cạn. Nhưng khi trưởng thành, cô hiểu rõ: Giờ mọi người có quá ít thời gian gặp gỡ và cơ hội tìm hiểu nhau. Vì thế dựa vào vẻ ngoài, có lẽ là con đường thuận tiện nhất. Cũng giống như khi vào siêu thị, ngổn ngàng rất nhiều loại hàng hóa, chúng ta chỉ có thể dựa vào nhãn hiệu để quyết định nên hay không nên dùng thử.

Hai ngày sau đó, lại có một phụ nữ tới tìm Khải Hưng. Người này chừng 40 tuổi, ăn vận giản dị, điệu bộ hết sức nhã nhặn, dẫn theo một người đàn ông ngoài 20 tuổi. Diệp Anh trong lòng thầm khâm phục Khải Hưng. Hoa thơm trong vườn đều bị anh hái hết. Diệp Anh vẫn theo lệ cũ, mời khách uống trà nhưng trà chưa kịp uống, cửa nhà cũng chưa kịp mở thì Khải Hưng đã đi làm về. Anh nhìn người phụ nữ đó trừng trừng, rồi quay sang nhìn Diệp Anh như thể cô sắp dẫn vào nhà một tên cướp.

Người phụ nữ tiến lại, đặt túi đồ ngay dưới chân Khải Hưng rồi quay lưng bỏ đi.

Khải Hưng lẳng lặng, lần lượt nhặt lấy từng thứ đồ trong túi, ném xuống cầu thang. Người đàn ông kia vô thức chạy theo. Hụt chân, anh ta ngã sấp mặt xuống đất. Diệp Anh bước tới gần, hai tay xoắn lại với nhau, không biết có nên can thiệp vào chuyện chẳng liên can đến mình. Khải Hưng vẫn chưa ngừng lại. Quả cam cuối cùng anh dùng hết sức ném, trúng ngay lưng Diệp Anh. Cô hét lớn:

- Này!

Khải Hưng đóng sầm cửa. Người phụ nữ đó tiến lại gần người đàn ông, xem xét rồi dùng những ngón tay mảnh khảnh, xoa nhẹ. Anh ta chỉ kêu lên những tiếng khó hiểu như một con chim bị mắc nghẹn, chân đập xuống nền đất. Diệp Anh đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mặt cô hiện giờ rất cô độc, dù nét mặt bà không biến sắc, cử chỉ vẫn thư thái như lúc đầu.

Diệp Anh chạy vào nhà lấy ra một miếng cao dán. Khi quay trở ra, hai người đó đã ra về. Cô cúi đầu, nhìn xuống lối đi phụ. Những bậc cầu thang hẹp, đôi giầy vải màu xám bị trận mưa bóng mây làm cho ướt sũng. Sau đó, trời lại nắng đẹp. Vũng nước phía trước khu nhà nhanh chóng bốc hơi.

Thứ 5 – Tháng 8: Trời bắt đầu giảm nhiệt nhờ những cơn mưa rào.

Khi bị ốm nằm trên ghế sofa, thằng bé trông như một chú cún nhỏ bị mắc mưa. Nhưng chỉ một tuần sau, nó đã trả lại Đan Nguyên nguyên vẹn mọi cảm giác nặng nề.

Cô kiên nhẫn trước cậu học trò ngỗ nghịch. Thằng bé trùm kín người bằng một chiếc chăn bông chỉ để lộ hai con mắt nhưng điều hòa vẫn để ở nhiệt độ thấp nhất. Theo nó, đó là cách điều hòa thân nhiệt theo công thức: nóng + lạnh = ấm