The Soda Pop
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3220664

Bình chọn: 10.00/10/2066 lượt.

i mày, cút về nhà mày đi.-ông Hưng tuy bị khí thế từ anh tản ra cũng hơi lo sợ nhưng vẫn cao giọng nói

-Trên đời này tôi ghét nhất cảm giác bị chính người thân mình sỉ vả, đánh đập, tước hết yêu thương từ tay con cháu của mình.-Dương Tử cay nghiệt nói, ánh mắt hung ác nhìn ông Hưng

Anh chính là bị ông mình, ba mẹ mình tước đoạt hết tình yêu thương của mình, khiến anh phải gục ngã trên đau khổ, khiến anh trở nên như ngày hôm nay.

Hạ Đồng nghe lời anh nói ra, cũng hiểu chuyện chút ít, không lẽ, không lẽ là như anh nói? Trong ánh mắt đen của anh khi nói ra câu này, lại rất độc ác, lại rất lãnh đạm, lại rất căm hận. Thật ra mọi chuyện của anh là như thế nào? Cô đến bao giờ mới biết hết.

_Bốp

Còn đang suy nghĩ Hạ Đồng lại bị tiếng đánh đấm thô bạo vang lên, Hạ Đồng ngước lên nhìn lại thấy ba mình nằm sóng soài trên nền nhà, còn Dương Tử lại ung dung xoa xoa cánh tay mình, khóe môi lạnh lẽo nhếch lên một đường. Nói:

-Đừng nói tôi trẻ mà đánh người già. Hạng người như ông không xứng để tôi ra tay, mà cũng đúng, dù gì ông là cầm thú chứ không phải người.

-Thằng ranh này, mày giỏi lắm.-ông Hưng thẹn quá hóa giận, thuận tay cầm chiếc ghế ngã trên nhà đứng lên hung hăng giơ cao về phía anh

Nhưng mà chiếc ghế chưa chạm tới anh đã được anh nhẹ nhàng né, trên môi lại càng là nụ cười sâu thẳm khó lường.

-Tốt nhất ông dừng lại cái trò này lại. Đừng để tôi ra tay với ông.

Dương Tử lạnh lùng buông một câu, sau đó kéo cô từ trên sàn nhà đứng lên. Một mạch đi ra khỏi căn nhà đó.

Dương Tử dẫn cô đến trước nhà tình thương, không nói không rằng nhìn cô chăm chăm. Hạ Đồng chỉ cúi thấp đầu, mãi một lúc mới nói:

-Cảm, cảm ơn.

-Còn cảm ơn?

Dương Tử không thèm nhìn cô, lời nói phát ra lạnh lẽo đến âm độ.

-Vậy xin lỗi.-Hạ Đồng lí nhí cúi thấp đầu nói

-Ngoài hai từ cảm ơn, xin lỗi cô không biết nói gì nữa sao?-Dương Tử quay qua nhìn cô

-Anh, anh còn muốn tôi nói gì nữa?-Hạ Đồng càng cúi thấp đầu hơn

-Ngu ngốc.

Anh bỏ lại hai từ sau đó đi một mạch vào nhà tình thương.

Cô ngu ngốc sao? Cũng đúng, ngu ngốc để suốt chín năm chịu những trận đòn mắng nhiết từ người "ba" của mình, ng ngốc để thay "ba" gánh nợ giùm ông. Có lẽ cô sinh ra không đúng thời điểm, đúng gia đình.

Sau bữa tối, Hạ Đồng pha hai ly ca cao nóng, đi đến Dương Tử đang ngồi ở băng đá trước nhà tình thương, Hạ Đồng có chút do dự, đến một lúc mới đi đến cạnh anh. Chìa một ly đưa cho anh, nói:

-Anh uống đi.

Dương Tử nhìn cô, sau đó nhìn ly ca cao, sau một lúc mới lên tiếng:

-Ca cao!??

-Ừm, cũng ngon lắm. Anh uống đi, cẩn thận nóng.-Hạ Đồng cười nhẹ nói

Dương Tử cầm ly ca cao uống một ngụm, vị ngọt ngọt đắng đắng đều tan trong miệng anh tạo cho anh cảm giác thích thú và khác lạ.

-Không tồi.-Dương Tử nhâm nhi ly ca cao nói

-Anh thích là tốt rồi.-Hạ Đồng ngồi cạnh anh, chính mình cũng nhâm nhi tách ca cao

-Tiểu Lạc thích vẽ tranh lắm thì phải?

-Ừ, Tiểu Lạc vẽ rất đẹp, nó nói sau này sẽ trở thành một họa sĩ tài giỏi, nó còn nói bức tranh đầu tiên khi nó lớn sẽ vẽ tôi.-Hạ Đồng vừa nói lại vừa mỉm cười hạnh phúc

-Cô có đứa em trai rất ngoan.-Dương Tử hơi nhìn cô nói

-Tiểu Lạc mặc dù là em cùng mẹ khác cha với tôi nhưng tôi rất thương đứa em trai này.-Hạ Đồng nói, lại suy nghĩ về một điều xa xôi

Dương Tử không trả lời, lặng lẹ uống một ngụm ca cao. Thiên cũng như cô, cũng rất yêu thương đứa em như anh, nhưng mà anh lại cảm thấy rất áp lực, là vì Thiên cứ tốt với anh, anh lại không cách nào chấp nhận được.

-Tại sao...

Hạ Đồng im lặng một lúc mới mở miệng, nghiêng đầu nhìn anh.

-Tại sao trên đời này, có nhiều cha mẹ lại bỏ rơi con ruột của mình?

-Chính tôi cũng đang hỏi điều đó. Có nhiều người mẹ vừa sinh con đã mất đi, thành ra đứa con ấy lại thành trẻ không mẹ, có ba cũng vậy thôi.-Dương Tử khẽ cười nói

Hạ Đồng lại cảm thấy nụ cười ấy không hề cuồng ngạo, không hề lạnh lùng, lại rất thê lương.

-Ít nhất cũng không tổn thương bằng bị mẹ ruột mình nỡ tâm bỏ rơi. Mà thôi, không nói chuyện này nữa.-Hạ Đồng xua đi tâm trạng nặng nề trong mình, đồng thời lấy lại bầu không khí ban đầu

-Ừ.

Hạ Đồng đang suy nghĩ mông lung lại sực nhớ có chuyện cần hỏi anh.

-À, mai anh có thể đi chơi không? Với tôi và Tiểu Lạc.

-Đi đâu?

-Tôi định dẫn Tiểu Lạc đi công viên Thanh Thanh chơi, anh đi chung chứ? Dù gì anh ở đây nên tôi cũng phải dẫn anh đi chơi chứ.-Hạ Đồng nhìn anh mỉm cười nói

-Được thôi.-Dương Tử khẽ gật đầu đồng ý

-Vậy tôi vào trong nói cho Tiểu Lạc biết trước. Một lát anh cũng vào ngủ đi.

Hạ Đồng nói sau đó đem hai ly ca cao được uống sạch đi vào trong.

Dương Tử khẽ ngước đầu nhìn bầu trời đen xám xịt kia, một bàn tay vươn tay bầu trời, ánh mắt chứa đầy thâm tình, cùng nhớ