Polaroid
Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư (Shamans)

Chuyện Tình Ở Trường Học Pháp Sư (Shamans)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326485

Bình chọn: 10.00/10/648 lượt.

hắn đều hận nhau, bởi vì cả hai vì yêu mà hận, hận cũng cuất phát từ yêu, nếu không yêu sao có thể hận? Đây đúng là một trò đùa nhố nhăng của số phận!

- Vậy tôi phải làm sao? – Hắn thống khổ mở miệng, âm thanh mang nhiều phần run rẩy.

Thật đau lòng biết bao khi nhìn hắn trong tình cảnh này. Đối với một cô gái, phải chứng kiến người mình yêu đau khổ vì một người con gái khác chẳng khác nào đang bị tra tấn nơi địa phủ, hận bản thân mình không thể moi trái tim đi để không phải đau nữa. hận không thể moi mắt mình đi để khỏi phải thấy nữa. Hanaka ôm chầm lấy hắn, cứ coi là lợi dụng cũng được nhưng mà cô ả không kiểm soát nổi bản thân nữa, sống mũi bắt đầu cay và khoé mi bắt đầu ướt, cô ả nghẹn ngào:

- Thời gian! Rồi thời gian sẽ trả lại cho ngài tất cả! Chắc chắn hai người sẽ lại bên nhau thôi!

Hắn mặc kệ cho Hanaka ôm lấy mình, chẳng buồn đẩy cô ả đi nữa nói đúng hơn là sức chống chọi cạn kiệt rồi. Hắn thở dốc, âm thanh băng lãnh trở lại:

- Tôi muốn lấy lại kí ức!

- Cái này…..em không biết! Người duy nhất nắm giữ thuốc giải là Moroboshi Dai, nhưng tung tích của cậu ta là số 0, hơn nữa cậu ta cũng yêu Linh sâu đậm chẳng kém gì ngài, việc cậu ta đưa thuốc giải là khó có thể!

- Khó có thể? Ba từ này đừng nói với tôi – Sawada Shin! – Khoé môi hắn nhếch lên một đường cong hoàn mĩ đầy ma mị, trong đôi mắt có chứa chút ít gọi là xảo quyệt.

Hanaka khẽ rùng mình, hai tay run run buông thõng. Để chấm dứt mối tình rắc rối này chỉ còn cách tìm ra Moroboshi Dai. “Chết tiệt! Ngươi láu cá lắm Nam thần vương tử!”



Từ cái ngày đó đến giờ thoát cái đã 4 tháng trôi qua rồi. Tuy là vậy nhưng vào tháng 2 ở Nhật vẫn còn là mùa đông, trời còn lạnh, màn tuyết trắng và những cơn gió đông cũng chẳng bớt được chút ít nào. Nó ngồi co ro trong bàn sưởi giữa phòng khách, một tay cầm chiếc bánh mật, tay còn lại đang cầm một tách cà phê đen, nóng. Sắp đến ngày sinh nhật nó rồi nhưng có vẻ như nó chẳng quan tâm lắm, nó ghét tổ chức sinh nhật – cái ngày báo hiệu nó bước qua một tuổi mới và buộc phải mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Qua ngày 23 – 2 năm nay, nó sẽ chính thức bước sang tuổi 21, mới thế mà cũng nhanh thật.

Dạo này nó vẫn qua lại với Dai, cậu ta cười và bày đủ trò vui trêu chọc nó. Mỗi lúc như thế nó chỉ gượng gạo nhếch môi bởi vì nó thất vọng, cứ mỗi lần cậu hẹn nó đi đâu đó nó lại thầm mong cậu sẽ nói mọi chuyện cho mình nhưng thứ nó nhận được chỉ là con số 0. Dai không hề biết rằng việc cậu thú nhận mọi việc với nó sẽ là món quà đem cho nó nụ cười tươi nhất và chân thật nhất.

Tính tong – tiếng chuông cửa vang lên phá đi dòng suy nghĩ của nó. Nó đặt đồ ăn xuống, lau tay và đi ra mở cửa. Gió mùa đông thật lạnh nhưng mỗi khi Dai đến đều khiến nó cảm thấy ấm áp và hy vọng, nhưng mà lần này Dai lại có thái độ rất lạ, bản thân nó cũng chẳng biết miêu tả thế nào, chỉ có thể gói gọn trong vài từ: lúng túng, bối rối và sợ sệt! Liệu có phải cậu định nói việc gì không? Thế cũng tốt, giờ này chỉ có nó ở nhà một mình, Ngọc My và Nhật Nam đã rời nhà đi công tác hơn hai tháng rồi.

- Làm gì mà ngẩn ra thế? Không định mời mình vào nhà à? – Cuối cùng Dai cũng mở miệng, cười cười.

- À không! Cậu vào đi! – Nó lắc lắc cái đầu rồi mời Dai vào nhà.

- Không ai ở nhà sao?

- Umk! Đang buồn muốn chết đây! – Nó nhăn mặt.

- Cho mình cacao nóng nhé! Mình không uống được cà phê đen! – Dai liếc nhìn tách cà phê dở của nó rồi nhún vai.

Nó đặt tách cacao mới pha xuống bàn, nhìn Dai với ánh mắt phức tạp:

- Có chuyện gì vậy?

Dai không giám nhìn lại đôi mắt ấy – đôi mắt sâu, tinh khiết, thánh thiện và thanh cao. Cậu cảm thấy sợ và lúng túng, chẳng khác gì một đứa trẻ phạm lối nhưng không biết mở miệng xin tha thứ. Liệu khi biết chuyện cậu đã làm, nó còn nói những câu ân cần như thế với cậu không?

- Có chuyện gì vậy?- Nó kiên nhẫn hỏi lại một lần nữa.

Đến lúc này Dai mới nuốt nước bọt, hít một hơi thật sâu để lấy can đảm mà nói:

- Linh này, nếu như….nếu như mình đã làm chuyện xấu đối với cậu, xấu với chính bản thân thì…..liệu mình có được tha thứ không?

Chính là câu hỏi này, chính là câu hỏi mà nó đã mất rất nhiều thời gian, cần rất nhiều kiên nhẫn, cuối cùng thì cũng đã được nghe rồi. Trước đây nó đã từng tưởng tượng rằng khi Dai nói câu này nó sẽ xử sự ra sao? Sẽ nói câu gì? Nhưng mà tự nhiên bây giờ cổ họng chợt thấy nghèn nghẹn, muốn nói mà lại chẳng nói được, chỉ có cách im lặng.

- Linh! – Nhận thấy thái độ khác thường của nó Dai không khỏi có cảm giác chùn bước, thật sự là lo lắng vô cùng.

- Chỉ cần cậu thành tâm nhận lỗi, chắc chắn là mình không để tâm đâu! – Nó híp mắt cười, trấn an cậu bạn như một người mẹ dỗ dành con trai.

- Kể cả việc mình làm khiến bạn và Sawada phải chia li và bạn phải chịu bao khổ cực?

Nó gật nhẹ cái đầu.

- Kể cả việc mình đã giả danh Sawada **** rủa cậu, đẩy cậu xuống vực, lại còn nhẫn