XtGem Forum catalog
Cô Vợ Nhí đáng Yêu

Cô Vợ Nhí đáng Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322653

Bình chọn: 9.00/10/265 lượt.

bi, đá dế lại đến ú tim. Nhìn thấy hai mẹ con vui mà bà Quang cũng vui lây. Bà thích như thế này, nhà bà bớt vắng lặng từ ngày có nhỏ. Nhỏ như thổi một luồng sinh khí mới vào ngôi biệt thự vốn dĩ lạnh lẽo này.

Vui đó nhưng bà cũng buồn đó. Bà lo lắm. Làm sao mà bà không hiểu con trai bà và con dâu bà chỉ là đóng kịch mà thôi. Bà không biết cưới Tiểu Phong cho Minh Thiện có sai không. Rồi con bé sẽ ra sao khi trái tim Thiện đã chai đi kể từ ngày Quế Phương qua đời. Nghĩ mãi bà cũng không biết phải làm thế nào. Bà thở dài. Thôi thì phó mặc cho số phận.

_Sao mẹ dậy sớm zậy?- Nhỏ đến cạnh bà Quang, khẽ hỏi.

_Hôm nay con mới biết ah?- Bà cười- Mọi bữa con có biết ta dậy giờ nào đâu mà bảo sớm?

_Í da, mẹ chọc con!- Nhỏ đỏ mặt.

_Ờ mà sao hôm nay con dậy sớm thế?- Bà vẫn tiếp tục cười.

_Hôm nay con nhập học mà mẹ!

_À ra thế, tí nữa bảo chồng con chở đi luôn!

_Thôi, con muốn tự đi hơn!

_Bằng chiếc môtô đó ah? Mẹ thật không hiểu tại sao thằng Thiện lại mua nó cho con nữa?

Đưa mắt nhìn chiếc môtô, nhỏ thích lắm. Hồi đó nhỏ đã bao đêm nằm mơ thấy nó mà. Nhưng đồng thời, nhìn thấy nó nhỏ cũng thấy khó chịu vô cùng, làm sao mà nhỏ có thể quên cái buổi nói chiện với “ông chồng “ nhỏ hôm đó chứ.

_Dạ… Tại vì…!- Nhỏ ấp úng.

_Vợ con thích mà mẹ!- Thiện đã xuống đến phòng khách, giọng anh ngọt lịm- Mà con thì không chịu nổi đâu nếu thấy vợ con buồn.

_Haiz…để vợ con đi thứ đó thật là nguy hiểm đó!

_Không sao đâu mẹ! Chừng vài bữa là vợ con chán thôi mà! Cổ còn “trẻ “ mà mẹ!

“Trời đất! Hình như anh ta **** mình thì phải? “ Nhỏ quắc mắt nhìn Thiện, cứ xem cái kiểu kéo dài giọng chữ “trẻ “ của anh là nhỏ phát bực.

_Bảo người ta con nít thì nói đại đi! Đồ dị hợm!- Nhỏ lẩm bẩm.

_Con nói gì đó Phong?- Bà Quang hỏi.

_Ơ…dạ…có gì đâu mẹ! Tại con “cảm kích “ chồng con qua thôi mà.

_Ôi bà già này thật không hiểu nổi các cô cậu nữa. Thôi, vào ăn sáng đi!- Bà đổi giọng nghiêm- Nhưng hôm nay con phải đi với chồng con đó Phong, đưa bé Kỳ đi học nữa. Không được đi xe máy đâu.

Nói rồi bà bỏ vào nhà ăn. Nhỏ cũng nhăn nhó đi theo bà, không quên lườm Thiện một cái. Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi suốt hai tuần qua, nhìn theo cái dáng giận dỗi của nhỏ, anh khẽ nói:

_Trẻ con!

Ngồi trong xe với Thiện, nhỏ cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Cũng may là có thêm nhóc Kỳ, cái miệng thằng bé cứ tíu tít suốt. Đó, đó, nó lại nói nữa đấy:

_Hihi mẹ của mấy đứa bạn con không có đi học đâu!

_Rồi sao?

_Chỉ có mẹ là đi học thôi! Hihi…hihi…

_Thì mẹ là hàng độc! Có gì mà con phải cười?

_Chú Huy với ba nói chỉ có con nít mới phải đi học thôi!- Thằng bé ngây thơ trả lời.

Nhỏ tức muốn lên ruột. Liếc Thiện một cái bén ngót, nhỏ cười cười nói:

_Ừ mẹ con nít, đâu có già được bằng ba con với chú Huy!

_Vậy là mẹ trẻ, ba già hả mẹ?

_Uh, giống như cái câu gì mà hôm qua con xem kịch thấy ấy!

_Kịch mà hồi tối con xem với mẹ đó hả mẹ?

_Uh con nhó câu đó hông?

_Dạ nhớ…” Trâu già khoái gặm cỏ non”- Minh Kỳ ngây ngô trả lời.

_Hahahahahahah, đúng rồi đó con , “Trâu già khoái gặm cỏ non “. Hahahah….

_Hihihi….hihihi…

Thấy nhỏ cười, nhóc Kỳ cũng cười theo. Bỗng…

_Keeeettttt….

_Ui da!

Đầu nhỏ đập vào kính xe kiu một cái “coong “. Đau quá là đau. Nhỏ quay sang Thiện, thấy anh đang cười, cố dằn lại, nhỏ nói:

_Ông lái xe bao nhiêu năm rồi hả?

_Cô có ý kiến gì ah?

_Chạy xe như ông mà cũng bảo là biết chạy nữa ah?

_Sao lại không?- Thiện nói tỉnh- Mà tôi có làm gì cô chưa mà cô lớn tiếng thế?

_Ông làm tôi u đầu rồi này!

_Nè nè, không có “ông làm “ nha! Tôi chẳng đụng tay đụng chân gì đến cô ah!

_Tự nhiên thắng gấp là sao?

_Tới trường cô rồi, nhiều chuyện quá nên không thấy ah?

_Nhiều chuyện kệ tui!- Nhỏ cãi bướng- Trâu già nhỏ mọn!

_Tôi mà là trâu già thì cô cũng chẳng phải cỏ non đâu nhá! Tuổi thì nhỏ mà cái mặt cứ như là bà cụ.

_Ông…ông là đồ vô duyên!- Nhỏ hét.

_Có duyên cũng phải lựa người chứ. Hơi đâu mà đùa với con nít.

_Xí! Ba xạo!

Nhỏ mở cửa chui ra khỏi xe, kịp nhéo cho Thiện một cái rõ đau. Hất mặt về phía anh kiểu thách thức, nhỏ nói:

_Chọc tui nữa là còn hơn thế nữa đó! Hứ!

Thiện lầm lì nhìn nhỏ. “ Nhóc con! Tôi cho cô biết thế nào là lễ độ”. Anh nhấn ga phóng đi. Chợt nhỏ nghe tiếng bé Kỳ gọi:

_Mẹ ơi, mẹ, sao mẹ không lấy cặp đi?

Hoảng hồn, nhỏ ba chân bốn cẳng chạy theo chiếc xe. Chắc mẩm là Thiện đang chơi khăm nhỏ. Anh không chạy nhanh nhưng vẫn giữ một khoảng cách mà nhỏ không thể đuổi kịp. Được một quãng, mệt quá, nhỏ ngồi bệt xuống đường, thở lấy thở để.

_Chị ơi!- Một thằng nhóc đứng trước nhỏ, nó chìa cái cặp cho nhỏ- Cái anh kia bảo em đưa chị này!