Nè, em có biết nếu em cứ đưa đẩy như thế thì đêm nay cả hai chúng ta sẽ đều mất ngủ hay không? - Minh Hạo cười gian.
- Cuồng dâm sinh hoang tưởng à?
- Thử xem!
- Á....Minh Hạo! Đồ xấu xa! Coi chừng con khóc kìa!
- Nó ngủ ngoan rồi! Yên tâm đi mà!
Và vâng! Tiểu bảo bối rất biết điều khi quyết định nhắm mắt đi ngủ. Nếu cứ khóc rống lên thế nào mẹ cũng sẽ nổi giận và hai cha con sẽ lại hưởng "bom tự chế" mất.
*Tại một căn biệt thự khác:
Cô nhóc ba tuổi ôm con gấu nhỏ mở cửa phòng ba mẹ. Người bố 24 tuổi đẹp trai khỏi chê đang ngồi bấm máy tính lạch cạch trên giường liền ngạc nhiên:
- Zini, sao con lại qua đây?
Nghe chồng hỏi, cô vợ đang ngồi ở bàn trang điểm liền quay lại:
- Khuya rồi đấy! Sao con không ngủ đi, bảo bối của mẹ!
- Con muốn ngủ chung với ba mẹ!
Leo lên giường, cô nhóc bụ bẫm đáng yêu liền nhào vào lòng ba. Cất máy tính, Tử Nam liền bẹo má con gái:
- Không được đâu! Mẹ sẽ cho hai cha con ra ngoài hành lang mất! Mọi khi con vẫn ngủ một mình mà?
- Nhưng hôm nay con cảm thấy sợ, cho con ngủ với ba mẹ một đêm thôi!
Bảo Hân leo lên giường, kéo chăn lên đắp cho con gái. Khẽ vuốt tóc rồi hôn lên trán con, cô bảo:
- Thế con sợ điều gì?
- Con sợ ma! Con ma trong phim mà ban chiều ba coi đấy! - đôi mắt nhỏ ngây thơ giương lên nhìn ba.
Bảo Hân khẽ lườm Tử Nam một cái:
- Đã bảo đừng cho con thấy mấy cái đó mà! Anh đúng thật là.....
- Hì hì..... Anh xin lỗi! Mà muốn ngủ lại phòng ba thì phải trả lời đúng một câu hỏi.
- Ba cứ hỏi đi!
- Nếu lỡ tay ấn close thì làm sao mở nhanh tab vừa đóng? Kiểm tra lại bài học sáng nay nào!
Cô nhóc đáp lai khi chưa đầy ba giây nghĩ ngợi:
- Ctrl Shift T ...thưa ba!
Khẽ mỉm cười xoa đầu cô nhóc, Tử Nam gật đầu:
- Đúng rồi! Thế mới giỏi đấy!
- Hai cha con suốt ngày cứ mở miệng ra là máy tính, thiệt là không nói nổi!
- Em phải vui vì con giỏi giống anh chứ!
Bảo Hân hậm hực nằm xuống giường, kéo chăn lên đắp cho Zini rồi tắt đèn:
- Ngủ sớm đi nhóc! Mai mẹ đưa con đi siêu thị!
"Chụt"
- Con thích đi siêu thị! Ba mẹ ngủ ngon!
Ai ai cũng hạnh phúc với gia đình riêng rồi nhỉ?
................hết chap 43...........
@
*Nguy hiểm!
...............................................
*Buổi sáng tại khách sạn Hắc Long:
Tại căn phòng VIP chuyên dụng dành cho tổng thống, nơi một người con trai tuấn tú mặc áo sơ mi đen đang ngồi làm việc cùng chiếc máy tính. Tiếng lõ lạch cạch vang lên đều đều, một tay cầm tách cà phê nóng khẽ đưa lên hớp một ngụm, hắn lại tiếp tục công việc.
Mái tóc nâu vẫn theo style như thế không hề thay đổi, gương mặt anh tuấn vẫn baby như ngày nào.
Chiếc điện thoại trên bàn rung lên, hắn nhấc máy:
- Alô!
- Tao Zibi đây, có lẽ mầy đã đoán đúng. Lô hàng đó toàn cocain, ước tính số tiền đem lại có thể hơn 500 triệu USD.
- Điều tra nhanh vậy! Nguồn tin chính xác chứ? - hắn đưa tay sờ lên môi, vẻ mặt đăm chiêu.
- Mầy có quyền không tin! - giọng Zibi có chút hờn dỗi, công sức cả đêm không ngủ mà lại bị hắn vặn lại câu hỏi đầy nghi ngờ đó.
- Thôi, tao tin! Tên cáo già chết tiệt, định lợi dụng danh nghĩa Hắc Long Bang vận chuyển hàng cấm sao? Tao sẽ cho cả lô hàng đó xuống biển! - hắn nghiến răng, có vẻ hơi bực dọc.
- Khoan đã! Mầy đừng làm liều, tốt nhất đừng để ông ta biết là mầy đã phát hiện ra lô hàng trắng đó. Nếu ông ta giở trò bắt mầy để gây áp lực cho mẹ Bang Chủ thì mọi chuyện còn nguy hơn. Nên nhớ hiện giờ mầy chỉ đơn thân độc mã có một mình! - Zibi thận trọng nhắc nhở, từng câu từng lời đều rất chí lí.
- Tao phát điên lên mất, chẳng lẽ mầy bảo tao đứng nhìn số hàng đó được tung ra thị trường sao? Nó sẽ gây hại cho bao nhiêu người mầy biết không hả?
- Ai mượn mầy lo chuyện bao đồng? Chỉ cần Hắc Long Bang không vướng vào vụ này là được rồi! Nhớ tìm cách từ chối khéo đấy!
- Được rồi, tự tao biết nên làm gì!
Hắn cúp máy, đưa tay tháo một cúc áo sơ mi rồi ngã ra ghế. Công việc khiến hắn thật mệt mỏi, nếu có nó bên cạnh thì có lẽ đã xong từ lâu rồi.
Hắn ấn điện thoại gọi điện cho trợ lí:
- Hẹn gặp Lam Chánh ngay cho tôi!
- Vâng thưa Bang Chủ!
...........................................
Hắn ngồi sôfa, chân bắt chéo. Ánh mắt lạnh lùng lại xoáy vào không trung, sau lưng là hai tên cận vệ mang súng ống bên mình.
Lam Chánh cùng tên trợ lí từ cửa tiến vào, gương mặt cáo già lại cười niềm nở như thể tưởng hắn đã đồng ý.
Ông ta bước đến trước mặt hắn cúi đầu:
- Chào Bang Chủ!
- Ngồi đi!
Cái giọng lạnh tanh trầm thấp vang lên, gương mặt hắn nghiêm chỉnh đạt đến level max. Lam Chánh và tên trợ