g đây_ nó đi lên phòng một cách khó khăn.
- Khoan đã_ Ana gọi với lại_ Bà sẽ về VN chứ?
Nó ko trả lời mà gật nhẹ đầu. Ko hiểu sao lúc này nó lại gật đầu lúc này nữa. Nó đã quyết tâm ko về đó nữa rồi mà? \\ Mình đã hiểu nhầm hắn ư? Cô bé đó là em gái? Haha. Thật nực cười. Mình đã ra đi chỉ vì nghĩ em gái hắn là người hắn yêu như thế này? Băng Băng, cũng có lúc mi lại có thể suy nghĩ rất nông cạn vậy sao. Nực cười! Thật sự mi rất nực cười.\\
Nó nằm xuống giường ngủ quên mất. Gương mặt nó lúc này thật thanh thản.
Cốc cốc cốc!
- Băng Băng dậy đi! Về VN thôi! Băng Băng!
Nó nhăn mày tỉnh dậy. Ana vừa phát biểu câu gì cơ? Nó mở cửa, giọng bực mình:
- Gì cơ? Ai về VN?
Rầm! Ana té xỉu. Cố ko để cho cơn tức của mình bộc phát đến phát điên, cô gầm gừ:
- Đừng giả nai. Hôm nay bà đồng ý cùng tui về VN rồi đó thôi. Cấm chối cãi!
- Hở? Bao giờ?
- Bà muốn tôi oánh chết bà hả? CÓ-ĐI-KHÔNG-ĐỂ-TUI-BIẾT-ĐƯỜNG!
- Rồi! Đi thì đi!
- Băng Băng về rồi Minh Tuấn!_ một chàng trai mang khuôn mặt lãng tử đang chạy hộc tốc vào văn phòng Tổng giám đốc ko thèm gõ cửa.
Hắn đang ngồi trên ghế xem tài liệu nghe tên Ken nói lập tức bật dậy muốn đi tìm nó nhưng cố kiềm mình ngồi lại xuống ghế nói, giọng pha chút tức giận:
- Con nhỏ đó về thì sao? Bỏ đi ko nói tiếng nào giờ muốn tớ đi tìm cô ta hả? Ko đời nào!
Ken bó tay trước sự cứng đầu của thằng bạn. Nghĩ một lúc chưa ra kế sách, Ken đành chuồn ra ngoài gọi điện nhờ sự giúp đỡ của bà vợ quái chiêu.
- Alu, bà xã yêu đó hả? Ông xã nhờ bà xã chút!
- Ừ. Có cách nào ko bà xã
- Ủa cách đó được ko? Ngộ nhỡ...
- Bà xã đừng mắng ông xã chứ. Vậy để ông xã thử!
- Hêhê! Cứ tin tưởng ông xã chứ! Bye bà xã! Chụt! (sặc)
Ken trở lại phòng như ko có chuyện gì xảy ra. Chừng 5 phút sau, điện thoại di động của Ken có cuộc gọi tới. - Alô, chuyện gì vậy bà xã?
- CÁI GÌ? Ko đùa chứ?_ Ken hét to làm hắn đang ngồi yên trên ghế cũng phải suýt bật ngửa_ Ko thể tin được. Ông xã tới ngay!
- Chuyện gì thế Ken?_ hắn vuốt ngực bình tĩnh lại, hỏi Ken.
- Gay.. Gay rồi! Băng Băng...
- Nhỏ đó làm sao?_ hắn đứng phắt dậy, tay đập xuống bàn.
- Băng... Băng Băng... Ana thấy Băng Băng... Ôm một thằng con trai rất thắm thiết... Lại còn cười nói nữa... Nhưng....
Chưa kịp nói, hắn đã chạy mất tiêu để Ken ở lại ngơ ngác: - Tên này! Đã nói xong đâu mà..._ nhưng ngay sau đó lại hí hửng gọi cho Ana_ Nhiệm vụ hoàn thành thưa bà xã! Đi thôi!
~
Hắn đang phóng xe rất nhanh khiến cái gì chỉ cần sán gần chiếc xe này là có thể vinh dự đi đàm đạo với Diêm Vương ngay lập tức. Tới cổng biệt thự nhà Nguyễn Hàn, hắn bắt gặp một đôi trai gái đang nói chuyện và cười đùa với nhau khiến hắn muốn băm vằm ra ngay lập tức. Phanh xe tới sát gần khiến cặp đôi này quay ngoắt vào hắn:
- Ơ, Tên đáng ghét... Sao anh lại ở đây?_ nó bất ngờ nhìn hắn_ sao trông anh hằm hằm vậy? Bị bệnh hả?
- Đi theo tôi!_ hắn gằn giọng.
- Nhưng còn anh ấy..._ nó níu lại, nhìn vào chàng trai đang đứng hình_ Tôi đang bận mà tên đáng ghét!
- Cái gì?_ hắn gằn giọng_ cô mau đi theo tôi!
- Tên đáng ghét! Sao Anh cứ thích làm theo ý mình vậy hả?_ nó bực mình cố rút cánh tay đã bị bóp chặt đến đỏ ửng của mình lên khỏi tay hắn_ Buông ra! - Tôi ko buông! Đi theo tôi!
Hắn kéo tay và nhét nó vào xe phóng đi. Chàng trai thất thần nhìn chiếc xe mất hút dần mà lòng nghẹn đắng: \\Chúc em hạnh phúc, Bảo Nhi... Ko, Băng Băng... Kang In này sẽ luôn theo dõi em... mãi mãi...\\
Lại nhắc tới nó và hắn. Hắn đang lao xe với tốc độ rất điên cuồng. Nó kêu hắn chậm lại ko sẽ gây nguy hiểm. Vậy mà hắn đâu thèm nghe!
Chiếc xe dừng lại chỗ cánh đồng Bồ công anh trước kia bốn bọn nó đã từng tới chơi. Y như cũ, hắn lại cầm tay nó kéo phắt đi ra giữa cánh đồng rộng lớn. Hắn buông tay ra, nhưng rồi lại nắm chặt đôi vai của nó, cúi đầu nhìn nó đang bất ngờ và gần như gầm lên:
- Nói! Cậu giải thích đi! Anh ta là ai? Tại sao cậu lại nói cười với anh ta?
Nó nhăn mặt vì đôi vai bị bóp chặt. Nhìn thẳng vào hắn, nó cười mỉa:
- Anh ta là ai tại sao tôi phải giải thích với anh? Nực cười!
- Mau nói đi!_ hắn tím mặt_ anh ta là gì của cô? - Ha