pacman, rainbows, and roller s
Cửa Tiệm Giặt Là

Cửa Tiệm Giặt Là

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323930

Bình chọn: 8.00/10/393 lượt.

i
hiểu được những gì mình nói. Tôi cuối chào bác một lần nữa. " Cháu cũng
rất vui được gặp bác!"

" Vậy điều gì đã mang một cô gái xinh
đẹp như cháu đến thành phố này ?" Bác vừa mang hai tách trà tới ngồi
trước mặ tôi vưa hỏi.

" Thực ra cháu đang đi tìm một nơi có thể thuê để ở, tốt nhất là chỗ nào cháu c ó thể mở một cửa hàng của riêng mình luôn."

" Thật vậy sao ," giọng bác Mori pha chút ngạc nhiên. " Nếu vậy thì,
cháu Utada, cháu thử nói ta nghe coi cháu thấy cái cửa hàng nhỏ này của
bác thế nào ?"

" Cháu không hiểu ?" - Mà đúng là tôi không hiểu lắm ý bác Mori là gì.

" Chuyện là thế này. Con gái đầu của bác bên Mỹ sắp cưới rồi. Bác đang
muốn sang đó với nó, mà mong nhất là nó sẽ sinh cho bác một đứa cháu
ngoại đầu lòng..." - Bác nhấp một ngụm trà rồi lại nói tiếp. " Bác muốn
được trông nom các cháu của mình, được xem chúng lớn lên. Thế nên bác
sắp xa cái cửa hàng này rồi. Cháu cũng thấy đấy, cửa nhà bề bọn thế này
vì bác đang chuẩn bị đồ đạc mang đi mà. Mất bao nhiêu thơi gian mà vẫn
chưa đâu vào đâu."

" Bác có cần cháu giúp gì không ạ ?" Tôi sốt sắng.

"Ồ không, cháu ngốc của ta. Thứ nhất ta cần từ cháu là hãy chấp nhận lời đề nghị của ta."

"Lời đề nghị gì cơ ạ ?"

" Cháu Utada, ta thấy cháu cũng là cô gái tôt. Và ta cũng biết một
người Nhật Bản khởi nghiệp ở đây sẽ khó khăn như thế nào. Mặc dù tuần
sau ta đã đi rồi, nhưng tiền thuê nhà ta vẫn còn 3 tháng nữa mới hết. Hy vọng 3 tháng đủ để cháu bắt đầu công việc làm ăn của mình chứ hã cô
bé?"

" Cháu xin lỗi, nhưng ý của bác là...?" Tôi không tin vào chính đôi tai của mình nữa.

" Cháu thấy sao, 3 tháng thuê nhà miễn phí ? Bác sẽ nói với ông chủ nhà. Chắc ông ý cũng sẽ đồng ý thôi."

" Bác Mori!"

" Nhưng sau ba tháng, cô bé à, cháu sẽ phải tự thân vận động đấy."

" Cháu...cháu không biết phải nói gì nữa!" Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi và ôm chầm lấy bác Mori.

***

Cuộc gặp gỡ tình cờ với bác Mori đối với Hikaru còn may mắn hơn cả
trúng số độc đắc. Mấy ngày trước khi đi, bác Mori còn giúp Hikaru thu
sếp ổn định cửa hàng. Hikaru biến căn phòng nhỏ phía sau thành phòng ngủ của mình, mạc dù trông nó giống một cái bếp hơn với nào là bồn rửa bát, tủ lạnh, bếp nấu chạy dọc một bên tường.

Thời gian gần đây, bác
Mori, mà giờ đây Hikaru đã thân thiết gọi bằng dì Sandy, thường hay nghe khách hàng của mình, nhất là hội sinh viên, phàn nàn rằng dịch vụ giặt
là tự động ở các ký túc xá quá tệ. Thế nên dì Sandy đã gợi ý cho Hikaru
mở một cửa tiệm dịch vụ giặt tự động, công việc đơn giản, không quá vất
vả vốn đầu tư ban đầu không tốn kém lắm, vì có thể đi thuê máy giặt và
máy sấy.

Chưa đầy một tháng, mọi công việc chuẩn bị đã sẵn sàng để
Hikaru bắt đầu vào cuộc. Cô nhớ dì Sandy có nói nếu đặt tên cửa hàng có
liên quan đến tiếng Nhật có thể sẽ khiến một số khách hàng ngại ngần
không muốn tới, nên cô đặt tên cửa hàng mình là " Tiệm giặt là của Cubic U".

Trong một tháng đâu tiên, Hikaru chỉ làm được mỗi một việc là
làm quen với việc lần đầu tiên quản lý một cửa hàng. Hoá ra nó khó hơn
cô từng hình dung rất nhiều. Có quá nhiều thứ hoá đơn trời ơi đất hỡi.
Mọi chuyện cứ rối tung cả lên, khiến cho Hikaru bận bịu quá, không còn
thời gian để dành cho mục đícch chình của mình khi đến Hàn Quốc là đi
tìm Bi.

Với cái tính cách và tác phong chẳng giống ai, cộng với cái tiếng Anh đặc sệt giọng Mỹ, Hikaru nhanh chóng thu hút được khá đông
khách hàng đến với mình hầu hết là sinh viên. Cô tự xưng là Ki. Không
phải tên thật, mà cũng chẳng phải tên giả.

Được đến tháng thứ hai
thì công việc kinh doanh có vẻ chậm lại. Kỳ nghỉ Giáng sinh đã đến và
hầu hết sinh viên đều trở về nhà để đàon tụ với gia đình cho năm mới. Có những ngày Hikki chẳng có lấy một khách hàng nào. Cô bắt đầu cảm thấy
cô đơn.

Một đêm, đang dọn dẹp cửa hàng thì Hikki tìm thấy một cái
hộp nhỏ trong góc nhà. Hikki khẽ kêu lên một tiếng sung sướng, bởi nó
chính là một trong những món đồ rất quan trọng đối với cô mà Hikki tưởng mình đã làm mất nó trong lúc chuyển chỗ ở từ nơi này sang nơi khác.
Ngồi thụp xuống sàn, Hikki ngắm nghía cái hộp có dán một cái mác nho nhỏ màu vàng có chữ " Bi", trước khi nhẹ nhàng bóc lớp băng dính dankín
miệng hộp. Chiếc hộp mở ra, cũng là lúc những kỷ niệm Hikki có với Bi ùa về. Trong hộp là những bức ảnh hai đứa chụp chung, những bức thư chan
chưa tình cảm Bi từng gửi cho cô. Có cả vài thứ lặt vặt khác rất con gái như cuốn vé xem phim hay những mẫu giấy nhắn. Hikki khẽ thở dài. Cô
chợt nhận ra mình đang nhớ Bi hơn bao giờ hết.

Đúng vào lúc Hikki
đang đắm chìm trong những kỷ niệm và đôi mắt đã đỏ hoe như muốn khóc, có tiếng mở cửa khá mạnh kéo cô trở lại với thực tại. Có một khách hàng.
Lấy tay áo quệt vội đôi mắt ướt, Hikki đứng bật dậy đón khách.

"
Good everning, welcome to Cubic U, how may I help you ?" Hikki cố nói
với một giọng vui vẻ kèm theo một nụ cười Nhưng trả lờ