Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đã Có Anh Trong Nỗi Nhớ Của Em Chưa?

Đã Có Anh Trong Nỗi Nhớ Của Em Chưa?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327213

Bình chọn: 9.5.00/10/721 lượt.

hưng kiến thức đơn giản cảm cúm phải uống Panadol mà không biết hả?”

Nhưng lời nói thốt ra thì không có vẻ hối hận. Tôi lấy cho cậu ta miếng dán lên thái dương mà bà vẫn nhắc mang theo, khỏi tốn công Đức ảo tưởng.

“Đùa đấy chứ vừa rồi tôi trông thấy thằng Phong lởn vởn quanh lớp mình. Vén tay lên tôi xem cho!”

Là Phong ư? Cậu ấy có thể đưa trước mặt tôi mà, cậu bạn ngốc của tôi.

“Trời ơi, có cái cục bầm bé tẹo thế này một hai ngày là khỏi!”

Đức kéo tay áo tôi lên từ lúc nào, cậu ta giãy nảy nhưng Đức ngồi cạnh mới được vài ngày còn biết tôi bị đau, thế mà...



Tôi đứng chờ Phong tan học, mấy hôm nay cậu ấy sang ở với bố nên cùng đường về. Nhìn thấy tôi Phong ngượng ngùng, hai má ửng hồng vì nẻ, càng khiến cậu trông bối rối hơn, tôi lại gần và đấm thụm vào bụng. Đương nhiên cái đấm rất nhẹ, vì tôi trách, hai đứa thân như thế còn bày đặt.

Cậu ấy cười hì hì.

“Phong ngày xưa sẽ dùng cái tay bẩn cậy miệng hỏi chuyện tớ và không cho chơi cùng tới khi nào tớ khỏi hẳn cơ!”

Nói được câu này tôi cảm thấy lòng nhẹ bẫng, như chả còn khoảng cách gì với Phong.

“Nghĩ lại… thấy tội lắm.”

Cậu nói xong và thở ra làn khói trắng, đưa tay gãi đầu, tôi thích nhất nhìn vẻ vụng về ấy vì chẳng bao giờ Phong có lúc ngô ngố thế cả.

“Nhưng tớ thích!”

Cậu ấy đâu có biết mỗi khi những vết sứt sát của tôi sắp lành mà được rủ đi chơi là tôi lại chốn bà lẻn theo, còn khi bị ép uống thuốc đắng ngắt, chỉ cần có mặt cậu là tôi giả vờ uống ừng ực dễ dàng lắm. Để đến nỗi bà nội còn nói: “Ngàn lời người lớn bảo cũng không bằng một lời thằng Phong”, và rồi thời gian cậu ấy biến mất khiến tôi gần như khép mình trong vỏ ốc.

Thế nên tôi đòi cậu ấy đèo về. Phong vừa chở... bao cát phía sau, vừa phải rong chiếc xe mini của tôi.

“Vì cậu đau tay nên châm chước đó!”

Đau tay nhưng tớ vẫn đi xe được mà, tôi im lặng mặc kệ, cậu ấy thích bị bắt nạt thì tôi cho phép.

Trên đoạn đường chúng tôi đi, có rất nhiều chiếc xe qua lại, một chiếc xe máy vượt qua, sao làm tôi nhớ đến Vũ, ước gì có cậu ấy ở đây nữa.

Rồi tôi hát:

“Đưa em đi chơi xa/ Trên con xe tay ga…”

*

Sáng thứ bảy, khi vừa rẽ vào cổng trường hai đứa tôi gặp Vũ đi ra từ xe của gia đình, chắc thế vì cậu mặc rất ấm và cặp sách thì nặng trịch. Nhìn thấy tôi và Phong, Vũ có phần bất ngờ nhưng lại lờ như không. Tuy nhiên mẹ cậu xuống hẳn xe gọi Phong lại. Trông thấy cô tôi chỉ biết cúi đầu chào, đứng lại cũng dở mà đi cũng dở vì hai đứa chung xe. Thôi thì ở lại... hóng.

Mẹ của Vũ đứng tuổi, ăn vận sang trọng, cậu ấy giống mẹ nhất ở đôi mắt và nước da. Vũ ngoảnh lại.

“Cô đã bàn với mẹ cháu rồi.”

“Làm sao?” - Vũ vẫn cách nói tùy tiện của mình khiến cô lừ mắt.

“Chuyện gì vậy cô?” - Trong khi đó Phong có phần nghĩ ngợi, có lẽ đoán được chuyện gì đó dù chưa được cho biết - “Mấy ngày cháu sang ở với bố nên chưa gặp mẹ.”

Cậu ấy nhìn tôi vì sao chứ?

“Mẹ cháu sẽ nói lại sau. Có cháu cô cũng yên tâm cho Vũ.”

“Hừ, mẹ đứng đó mà buôn.”

Vũ không hiểu nên đi vào lớp. Cô ấy mặc kệ cậu con trai.

“Phong này, cháu học lớp bên có thấy Vũ để ý đứa nào không?”

Câu nói này khiến Vũ khựng lại. Phong lại nhìn tôi trước khi đáp:

“Nó để ý đến chục đứa, cháu chịu. Thôi bọn cháu vào lớp, trống sắp đánh rồi.”

“Đừng có bao che, cô nghe nói…”

Cô chưa kịp nói hết câu Vũ đã chạy lại quàng cổ Phong kéo vào trường, cậu ấy không kéo tôi, và vì chỉ còn mình tôi nên lúc này mẹ Vũ mới nhớ còn có một đứa con gái để hỏi chuyện.

“Cháu chắc học cùng Phong, có biết Lâm Anh là bạn nào không?”

Cô hỏi một câu mà tôi không biết trả lời thế nào, vì sao cô ấy lại nhắc tới tên tôi chứ? Lần này Vũ không quàng cổ tôi lôi đi, Phong cũng không bao che, hai cậu ấy chỉ đứng đợi phản ứng của tôi…

Không phải chỉ mình mẹ Vũ đợi câu trả lời của tôi.

“Lớp… lớp cháu có hai Lâm Anh… còn lớp khác… thì... cháu không rõ…”

Mẹ cậu nhìn tôi với vẻ không bằng lòng, như thể câu trả lời đã bị mua chuộc. Vì vậy cô biết có hỏi tiếp cũng chẳng khai thác được gì, nhưng nếu thông qua giáo viên chủ nhiệm sẽ ra con bé đó là tôi thôi, hơn nữa cô Oanh lại càng để ý tới, rồi mẹ tôi biết lại mắng, thế nên trước khi cô vào xe, tôi đã thú thực:

“Lâm Anh A là một bạn nam, còn Lâm Anh B là… ch...á…u…”

Tiếng của tôi lẫn trong tiếng trống trường, Phong còn chưa kịp gửi xe, bác bảo vệ đã khép được một bên cổng.

Thế là ba đứa tụi tôi ba chân bốn cẳng lao vào cổng như con thiêu thân.

Sau dịp đó cứ ngỡ sẽ lại bình thường nhưng Vũ vẫn chẳng mảy may nói với tôi lời nào, kẻ đi trước người đi sau. Tôi đâm ra nhơ nhớ những lúc bên cậu, nhất là lúc cậu ta quan tâm thái quá.

Tôi đoán Vũ chỉ phớt lờ được thời gian ngắn nữa thôi, vì chúng tôi còn cả một năm lớp mười hai học với nhau cơ mà, chưa kể kỳ hai lớp mười mộ