.
Nhưng cũng không thể làm khác được, dù đang ngủ cũng phải nghe điện thoại ai bảo Khả Chiêu nhận lời làm gián điệp thông báo tin tức về Tâm Di làm gì. Không chỉ vậy cậu ta còn phải chú trọng đến an toàn của cô nữa kìa đúng là tự chuốt khổ.
- Mày có gì mà hỏi thăm, không phải mày vừa đi xả giao với mấy em chân dài hay sao?_ Tử Phong cũng cười nhẹ.
- Không phải mày ghen tị với sức hút của tao chứ?
- Mày nghĩ xem có không? Thôi tao không đôi co nữa biến giùm tao đi!
- Ok, tao chỉ sợ tối nay mày nhớ người ta đến chịu không nổi chạy đến nhà tao bấm chuông inh ỏi._nói xong Khả Chiêu nhanh tay cúp máy nở một nụ cười đắc thắng.
Cậu ta đã đoán đúng anh thật sự là rất nhớ Tâm Di nhưng tình cảm và sự ràng buộc nào đó không cho phép anh nói ra câu anh thích cô, chỉ là sự âm thầm yêu thương, âm thầm bảo vệ.
Cuộc gọi kết thúc, bây giờ cũng đã khuya anh nghĩ có lẽ cô cũng đã an giấc rồi nên không muốn làm phiền cô mà thôi. Hôm nay anh làm một việc khác mọi ngày đó là chủ động nhắn tin chúc cô ngủ ngon, nhưng chắc cô không đọc được rồi.
-------------------------
Hôm nay, Tâm Di dậy khá sớm để chuẩn bị đi ra ngoài cùng tiểu Kì, mặt cô vô cùng tươi tỉnh rõ ràng có chuyện vui.
Cô cười tươi bước sang phòng Tiểu Kì để gọi cô nàng dậy, Tiểu Kì được mệnh danh con sâu ngủ dù đi chỗ nào cũng ngủ một cách ngon lành chẳng biết trời trăng.
- Nè bà dậy đi, sáng rồi!
Tâm Di đi vào phòng kéo tấm chăn trên người Tiểu Kì ra, cô nàng thì còn đang say sưa dĩ nhiên không chịu dậy.
- Thôi cho tôi ngủ một chút nữa thôi, tối qua thức rất khuya!
- Bà không dậy sao?
- Không.
- Vậy để tôi bảo anh Thiên Ân đi về.
- Hả?
Tiểu Kì vừa nghe nhắc đến Thiên Ân lập tức mở mắt ngồi dậy, vậy là Tâm Di lại biết được một cách để làm cho Tiểu Kì thôi ngủ.
Tâm Di cười cười đi ra khỏi phòng, nếu ở đây kẻo lại bị dằn một trận giống như những lần trước.
- Không ngờ chỉ có cái tên có thể đánh thức bà dậy đỡ hao calo._ tiếng cười vừa dứt kèm theo tiếng đóng cửa.
Tiểu Kì giờ mới tỉnh ra đã nhiều lần như vậy mà cô vẫn bị Tâm Di lừa, điên tiếc cô đi làm vệ sinh cá nhân mà trong lòng tiếc nuối giấc ngủ nghìn vàng.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Tiểu Kì cùng Tâm Di và Khả Chiêu dùng bữa sáng, cô tíu tít nói về kế hoạch hôm nay cô sẽ định làm. Tiểu Kì vừa ăn vừa gật gù cái gì Tâm Di đã quyết định thì cô không thể cản vậy gật đầu tán thành là xong.
Khả Chiêu nghe cô nói chỉ cười, buông một câu ẩn ý:
- Chỉ sợ hôm nay hai em không làm được những việc đó thôi.
Cả Tâm Di và Tiểu Kì ngẩng đầu nhìn Khả Chiêu tò mò muốn biết lí do:
- Tại sao vậy anh?
- Lát nữa em sẽ biết.
Tâm Di không hiểu nhưng cũng chẳng hỏi thêm, những người xung quanh Tử Phong luông khó hiểu như vậy. Nhưng nhắc đến Tử Phong cô lại cảm thấy vui đêm qua cô đã quên nhắn tin cho anh vậy mà anh vẫn nhắn tin cho cô tin nhắn tuy đơn giản nhưng cô rất vui:" Ngủ ngon nhé cô bé!". Cô ước gì bây giờ được thấy anh.
Xong bữa sáng, cô và Tiểu Kì ra xe để đi tham quan vài nơi, sẵn tiện đi tham quan trường một chút.
Chỉ mới bước ra khỏi cửa được vài bước thì cô đã thấy một chàng trai trong bộ âu phục đen lịch lãm bước ra khỏi xe đi đến trước mặt cô. Cô nuốt khan một cái không phải điều ước của cô linh nghiệm vậy chứ, chẳng phải người con trai cô luôn nhớ đang đứng trước mặt cô sao, hoàn toàn không phải mơ.
- Anh Tử Phong?
- Em sẽ đi với tôi.
- Tại sao?
Tâm Di và Tiểu Kì đều giương cặp mắt kinh ngạc nhìn Tử Phong, Tử Phong hơi nhíu mày nhìn cô cười một cái định nói gì đó nhưng lại bị Khả Chiêu nhảy vào, cậu ta chính là làm chuyện xấu có tật giật mình sợ mọi sự sắp xếp của cậu ta bị vỡ kế hoạch.
- Tâm Di à em hỏi làm chi cho nhiều có người đến đón thì em cứ đi, à phải rồi anh và Tiểu Kì có chút chuyện nên không đi cùng em được đâu.
- Vậy sao, sao sáng giờ tôi không nghe bà nói?_Tâm Di quay sang Tiểu Kì chấp vấn.
- Tôi...tôi_ Tiểu Kì nhìn sang Khả Chiêu cậu ta nháy nháy mắt mấy cái ám hiệu cho Tiểu Kì, chẳng may hành động này lại bị Tâm Di phát hiện, cô hỏi lại một cách ngô nghê.
- Anh Khả Chiêu mắt anh không được khỏe sao?
Cả Tiểu Kì và Tử Phong nghe được đều cảm thấy buồn cười, Tử Phong nhếch môi cười một cái liếc mắt nhìn Khả Chiêu. Khả Chiêu thì vừa ngượng nhưng cũng cảm thấy buồn cười mắt cậu ta còn sáng hơn cả sao nữa làm sao mà không khỏe cho được.
Chỉ tới đây thôi Tử Phong biết rằng anh bị cậu ta lừa rồi, sáng nay anh định đến tập đoàn làm việc thì Khả Chiêu gọi điện thoại nói với anh rằng Tâm Di muốn đi tham quan trường một mình làm anh không yên tâm nên đến đây ngay lập tức. Và nổi nhớ chồng chất từ bao ngày qua đã thôi thúc anh đến đây để gặp cô.
- Anh...không sao?
- Vậy thì tốt rồi, còn bà không đi cùng tôi thật à?
- Tôi đúng là bận một số chuyện nên bà đi với anh Tử Phong đi nha!_ Tiểu Kì khuyến mãi thêm một nụ cười.
- Bà được lắm._Tâm Di liếc mắt một cái nhìn Tiểu Kì, cô cũng không ngốc đến nổi không nhìn ra rằng Tiểu Kì đang nói dối, tuy rằng được gặp Tử Phong cô rất vui nhưng cô không muốn làm vướng bận công việc của anh.
- Được