ng hề để ý, được nàng gọi là hạnh phúc nhất đời rồi, bình thường nói nàng còn chẳng thèm ư hử chứ đừng nói là gọi tên chàng, nghe nó gọi Quang Anh, miệng cười toe toét ton ton chạy tới mà ko biết rằng nguy hiểm đang kề cập anh.
- GỪ… TUI KHÁT NƯỚC ĐI MUA NƯỚC CHO TUI ĐI.
- À , em khát hả, này đi mua nước cho Khay Vi nhanh . Quang Anh như vớ phải vàng, bình thường chàng mua nước nàng có thèm uống đâu, giờ lại kêu chàng mua nước, vui ra mặt vội quay qua kêu tên lính lác đi mua nước, nhưng đâu ngờ …
- GẦM… TUI KÊU ANH ĐI MUA NƯỚC CHO TUI CHỨ CÓ BẢO TÊN ĐÓ ĐI MUA HẢ?
- À , giọng Quang Anh lý nhí, hình như đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm đâu đây, nhưng chiều theo ý nàng, chàng vẫn đi mua.
2ph sau, chàng xuất hiện với lon coca trên tay ( cái trường rộng vậy mà chỉ mất có 2 phút, chắc là phải chạy maratong đây mà, haizzz tội nghiệp ), bên trên đám con gái đang nhìn nó với ánh mắt hình viên đạn, giờ là một con sư tử với một bầy cọp cái chuẩn bị nhảy vào vồ nhau.
- Khay Vi, nước đây em- giọng anh chàng ngọt ngào.
- GỪ….. AI KÊU ANH MUA COCA HẢ? TUI NÓI LÀ MUỐN UỐNG COCA LÚC NÀO? ĐI MUA NƯỚC KHÁC ĐI.
- Uh, để anh đi mua nước khác, mà em muốn….. đang định hỏi nó muốn uống nước gì nhưng nhìn khuôn mặt Đằng đằng sát khí của nó, chàng chẳng dám hỏi nữa, mà lẳng lặng chạy đi mua, lần này phải mất 5ph chàng mới mua xong và lên tới nơi, nhưng hỡi ôi, vì ko biết là nàng muốn uống nước gì nên chàng quơ hết nước của căntin,mỗi loại 1 lon, nàng nhìn cái bọc to tướng mà phì cười, vậy là hết giận đó hả, thật là biết làm khổ người khác mà, nhìn 3 đứa bạn nó bây giờ mới lò dò bước vào lớp, nó gọi tới chia thành phẩm trong khi ai kia đang há hốc kinh ngạc, cái này goi là giận cá chém thớt đó, và bây giờ ai đó cũng đã nhận ra mình chính là cái thớt.
Haizzzzzzzz thật ngốc quá đi !
Sau khi gầm gầm gừ gừ, nó đã thấm mệt, nằm gục lên bàn lấy lại sức,và tìm cho mình chút bình yên của ngày mới.
Ngoài kia lũ con gái cứ hét ầm lên, nó thầm nghĩ chắc là có chàng hotboy nào đó đi ngang qua chứ gì. Giọng một nhỏ nào đó : anh ấy về rồi, đang dưới sân trường kìa. Và cả bọn cùng đồng thanh AAAAAAAAAAAAAAA lên, cả mấy đứa bạn nó cũng vậy, nó nằm chửi thầm “ đúng là một lũ hám trai, mà anh ấy là ai nhỉ? gọi là anh ấy thôi mà bọn nó cũng biết là ai à, bộ thằng cha đó là kẻ - mà – ai – cũng – biết ? Đúng là cái lũ dở hơi”
- Này, sao lại nằm la liệt vậy, ko đi ngắm trai đẹp à ? Thiên Vũ cất giọng giễu cợt
- Tôi ko ham- đáp lại là câu nói cụt ngủn gây mất hứng của nó. Nhưng Thiên Vũ vẫn lỳ lợm
- Ko ham? Bộ cô ko phải là con gái? có đứa con gái nào mà ko mê trai đẹp cơ chứ ? haha….haha.
- Tui….là con gái 100%. Nó gằn lên từng tiếng – tuy nhiên ,phì……. lúc mới sinh ra, ba mẹ tui đã tiêm vắc xin… miễn… nhiểm… trai…. đẹp rồi. Do you understand?
- Oh , are you sure?
- Im sure, 100/1000. Đáp xong nó quay ra chỗ khác, ko muốn nói thêm, đây là dấu hiệu cho thấy sự bực bội đã bắt đầu nhen nhúm ở đâu đó. Mà anh chàng Thiên Vũ cũng kỳ lạ, cứ thích chọc cho nó bực , cứ như đó là sở thích của anh vậy, ngày nào mà ko chọc cho nó bực, ko cãi nhau với nó vài câu là ngày đó ăn ko ngon mà ngủ cũng chẳng yên, thật khó hiểu, như lúc này cũng vậy, sau khi chọc cho nó bực xong quay đi chỗ khác, anh chàng lại cười mỉm một mình, điều này lại khiến cho anh chàng tóc vàng ngồi ở trên thấy khó chịu vô cùng.
Sát thủ vào lớp ( giáo viên đó mấy bạn).
- Quái lạ, hôm nay sát thủ đã vào lớp mà sao cái tụi kia cứ loi nhoi như con dòi mãi thế nhỉ? nó thắc mắc nhưng cũng chẳng thèm nhìn lên phía trên bảng.
- Hôm nay lớp mình có thành viên mới, chắc các em ai cũng biết bạn ấy rồi nhỉ?- giọng sát thủ vang lên.
- Trời ông thầy này bị khùng à? Đã là thành viên mới mà ai cũng biết? lại thêm một kẻ - mà –ai – cũng – biết xuất hiện nữa hả trời ? nghĩ vậy nó đưa mắt lên bảng nhìn xem đó là kẻ nào mà kiến cho mấy đứa con gái lơ hết 3 hotboy trường này đi cổ vũ nhiệt tình thế kia, nghe đâu còn có đứa phải đưa đi cấp cứu nữa chứ, để xem là thần thánh phương nào.
1s
2s
3s
Mặt nó nghệch ra, miệng há hốc, tay run run, chỉ trỏ lung tung xèng. Lúc này bên cạnh nó Thiên Vũ cười nắc nẻ - lúc nãy có ai kêu miễn nhiễm với trai đẹp mà ta, sao giờ lại có cái biểu cảm này vậy, chắc phải chụp vài kiểu tung lên youtube quá, haha…. Haha. Nhưng bây giờ, tên đó có nói gì cũng ko ăn nhằm, bởi vì người trên bảng có một lực công phá quá lớn, cho đến khi cái giọng quen thuộc ấy vang lên :
- Xin chào, tôi là Hoàng Kỳ Khôi, tôi đã trở lại, cảm ơn vì đã chào đón.
Bây giờ nó đã tỉnh nhưng ngay lập tức nó chuyển sang một trạng thái khác, bao nhiêu ấm ức từ khi bước chân về Việt Nam ùa về, nó muốn được ôm anh nó, được làm nũng với anh nó, muốn nghe anh nó vỗ về, nó đứng phắt dậy trước những con mắt ngỡ ngàng của bàn dân thiên hạ, có đứa nào đó nhanh mồm nhanh miệng phán :- nó làm gì vậy, lại