óe lên niềm hạnh phúc. Sau vài giây, Thiên Phong nhìn
thẳng vào cô ấy và trả lời cho sự mong chờ của cô ấy bằng một câu rất ngắn gọn.
-Tôi
từ chối.
Tôi
từ chối…
Tôi
ngước lên nhìn hai người họ, Thiên Phong đã từ chối Minh Khuê, đây là sự thật
sao? Trả lời xong thì Thiên Phong quay bước đi, Minh Khuê thả rời hai cánh tay
mình xuống, hộp quà lăn dưới đất, rồi nước mắt cô ấy từ khóe nhòe ra càng nhiều,
cuối cùng thành những giọt thi nhau rơi xuống khuôn mặt kiều diễm. Mấy cô bạn của
cô ấy lúc này cũng xuất hiện, một người chạy lại đỡ Minh Khuê để cô ấy không
ngã gục xuống đất, những tiếng khóc nức nở nổi lên.
-Khoan
đi đã, Thiên Phong! Một cô bạn có dáng người hơi đẫy đà phẫn nộ chặn Thiên
Phong lại chất vấn.-Minh Khuê có gì không xứng với cậu, tại sao cậu lại từ chối
tình cảm của bạn ấy?
Thiên
Phong hơi nhíu mày rồi bình thản trả lời.
-Các
bạn đừng như vậy nữa! Tôi không thích những cô gái tỏ tình với mình.
Mấy
cô bạn đó có vẻ bất ngờ trước câu trả lời của Thiên Phong, nhưng không để ai kịp
hỏi gì thêm, Thiên Phong đã bỏ đi về lớp. Mấy cô bạn kia đành quay sang an ủi
cô bạn thân của mình .
-Không
ngờ Thiên Phong lại từ chối cậu. Linh Nga nhìn Minh Khuê an ủi.-Thôi đừng buồn
nữa Minh Khuê, chỉ cần không muốn bỏ cuộc thì cậu vẫn còn cơ hội mà.
-Mà
tớ cũng thấy kì lạ…Tớ biết trong lớp mình cũng có vài đứa đã từng tỏ tình với Thiên
Phong và bị cậu ấy từ chối, lúc đầu tớ nghĩ tiêu chuẩn của cậu ấy hơi cao,
nhưng bây giờ ngay cả một cô gái hoàn hảo như Minh Khuê cậu ấy cũng từ chối thì
hơi lạ, không lẽ Thiên Phong đã có ai đó rồi sao?
-Không
thể nào! Tớ đã điều tra cậu ấy rất kĩ, Thiên Phong chưa có bạn gái mà.
-Vậy
sao chưa có một ai tỏ tình với Thiên Phong mà thành công cả. Thậm chí mấy đứa
trong lớp sau khi tỏ tình với Thiên Phong thất bại dường như không thể quay lại
mối quan hệ bạn bè với cậu ấy như trước nữa, chính xác thì tụi nó bị lơ luôn.
-Híc…có
khi nào Thiên Phong cũng sẽ né tránh tớ như mấy đứa kia không, tớ không muốn
như thế đâu…Minh Khuê đưa hai tay che mặt bắt đầu khóc thút thít.
-Cậu
đừng khóc, có lẽ một thời gian sau cậu ấy cũng sẽ quên đi chuyện này thôi mà.
Chỉ
vài phút sau thì vườn hoa cũng trở nên tĩnh lặng, cô bạn Minh Khuê đó sau khi
đã khóc chán thì cũng theo mấy người bạn đi vào lớp, chỉ còn một minh tôi, tôi
đứng dậy rời khỏi bụi hoa cúc đi đến bên chiếc ghế đá ngồi phịch xuống. Bức thư
vẫn nằm im trong tay tôi, tôi không còn muốn đưa nó cho Thiên Phong nữa, tôi sợ
sẽ phải nhận lại một câu nói vô tình như khi nãy cậu ấy đã nói với Minh Khuê.
Tự
dưng tôi thấy tim mình trở nên nặng trĩu. Thiên Phong khi nãy đã nói cậu ấy
không thích những cô gái tỏ tình với mình, tôi có thể chắc chắn nếu có ai đó đi
thử lòng can đảm sẽ nhận được chung một câu trả lời là “tôi từ chối”. Tôi không
biết nguyên nhân là gì? Lẽ nào cậu ấy đã có một ai đó trong lòng rồi? đó có phải
chính là lí do cậu ấy luôn tỏ ra thờ ơ với sự quan tâm của các bạn nữ trong lớp?
Tôi
nắm chặt tấm thiệp khiến nó trở nên nhăn nhúm, tôi không biết bây giờ mình phải
làm gì nữa, tôi muốn nói cho Thiên Phong biết tình cảm của tôi, nhưng tôi không
biết sau khi cậu ấy từ chối tôi rồi chúng tôi còn có thể giống như trước hay
không? Tôi còn có thể hàng ngày chăm chú quan sát cậu ấy từ xa không? mổi khi tới
lớp nói với cậu ấy lời chào buổi sáng để được nhận lại một nụ cười ấm áp xa vời
không? Tôi lo sợ một khi mình bị từ chối rồi thì những thứ hạnh phúc nhỏ nhoi cậu
ấy đem lại cho tôi cũng biến mất.
Tôi
ngồi gục xuống, lặng lẽ nhìn những cánh hoa tím rơi rụng trên mặt đất. bức thư
nhăn nhúm vẫn nằm im trong tay tôi. Tôi biết mình không muốn nghe lời từ chối của
Thiên Phong, nhưng điều làm tôi sợ hãi hơn hết là sẽ mất đi mối quan hệ đang hiện
hữu của chúng tôi. Có lẽ tôi không còn cách nào khác là giấu kín đi những tình
cảm non nớt trong lòng, để nó mãi là một điều bí mật.
Nhưng
như vậy có ổn hay không? Cứ giấu mãi tình cảm của mình trong lòng như thế này
liệu có ổn không? Tôi không muốn thế, nhưng tôi cũng không có can đảm để đón nhận
những gì sau đó.
-Nhật
Hạ!!! Nhật Hạ!!! Cậu làm gì ở đây vậy? Thiên Lam ở đâu chạy lại chổ tôi ngồi.
Tôi
thấy vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cậu ấy, Thiên Lam dựa tay vào gốc cây
hoa tím thở dốc rồi thẩy chiếc bành hamboger vào lòng cho tôi, dường như cậu ấy
đã chạy đi tìm tôi khắp nơi. Bình thường hôm nào tôi cũng ngồi trong lớp ăn
sáng với cậu ấy và Thục Anh, hôm nay tôi lại bỏ họ lại chạy ra đây, có lẽ Thiên
Lam lo lắng tôi có chuyện gì. Tôi đưa tay cầm chiếc hamboger lên, nhưng sao chẳng
có tâm trạng nào bóc ra ăn nữa. Tim tôi bây giờ nặng trĩu.
-Cậu
sao vậy, Nhật Hạ?
Thiên
Lam cúi sát xuống mặt tôi tò mò, rồi cậu ấy thấy bức thư trong tay tôi, khóe
môi cậu ấy khẽ nhếch lên thành nụ cười nghịch ngợm, không để tôi kịp phản ứng cậu
ấy đưa tay giật luôn bức thư trong tay tôi cười toe toét.
-Thiên
Lam!!!! Cậ