Old school Easter eggs.
Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora

Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325193

Bình chọn: 8.00/10/519 lượt.

ng vào lòng, điều kì lạ là chiếc giường của tôi
bây giờ đang trôi bồng bềnh trên mặt nước, tôi ngạc nhiên ngước lên nhìn xung
quanh, khắp nơi mênh mông nước, rồi tôi cảm thấy con thỏ trong lòng mình tỏa ra
một mùi hương hoa dại rất dễ chịu, tôi mỉm cười ôm chặt lấy nó. Mùi hoa kì lạ
này làm tôi nhớ đến món bánh kem trái cây mà anh trai thường hay làm cho tôi
ăn, bên trên nó trang trí đầy những trái dâu tây chín mọng. Rồi bỗng dưng tôi
thấy anh trai đang ở trước mặt tôi, mỉm cười và giơ chiếc bánh kem ra.

-Bé
cưng! Hôm nay em không ngoan nên không được ăn bánh!

Thế
rồi chiếc bánh bị đem đi, tôi giật mình lao theo há miệng thật to ra ngoạm.

-Anh
hai…bánh của em…anh không được đem đi…miam..miam…

Rồi
tôi thấy kì lạ, rõ ràng chiếc bánh vẫn tỏa ra mùi hoa dại rất dễ chịu, nhưng
sao nó dai quá, nhai cỡ nào vẫn không nát được. Tôi dần dần mở mắt ra và nghe
thấy một giọng nói ấm áp pha lẫn đau đớn:

-Nhật
Hạ…đừng cắn tớ…đau quá!

Tôi
giật mình nhả chiếc bánh trong miệng ra bật dậy, và một lần nữa há hốc miệng vì
hoàn cảnh hiện tại. Tôi đang ở….trên lưng của Thiên Phong.

Cậu
ấy cõng tôi về nhà.

-Cậu
tỉnh rồi?

Thiên
Phong mỉm cười dừng lại thả tôi xuống đất. Tôi thì lóng ngóng nhìn lại vết cắn
của mình trên vai cậu ấy. Chiếc sơ mi bị tôi gặm cho nhăn nhúm, còn vương lại một
vệt nước miếng trên đó nữa. Thì ra chiếc bánh mà tôi cố sống cố chết ăn cho bằng
được chính là Thiên Phong, tôi xấu hổ muốn chui tọt xuống đất cho rồi.

-Chắc
là cậu đói bụng lắm? Thiên Phong nhìn lại vết cắn in trên vai mình rồi quay
sang tôi mỉm cười.-Cậu không bị thương ở đâu chứ? Cậu bị kệ sách đổ lên người bất
tỉnh, chiều tan học rồi mà thấy cậu vẫn chưa tỉnh nên tớ đưa cậu về.

-Cậu…cõng
tớ từ trường về đây sao? Tôi nhìn cậu ta ấp úng.

-Không!
Tớ đưa cậu lên taxi đưa về đây, nhưng chưa biết nhà cậu ở đâu nên tớ xuống từ đầu
hẻm cõng cậu tìm địa chỉ.

-Xin
lỗi Thiên Phong…tớ làm phiền cậu quá. Tôi nhìn cậu ấy ngượng ngùng.

-Không
có gì, cậu đừng để tâm, chỉ có điều lúc tớ đưa cậu lên taxi, bác tài xế cứ nhìn
chằm chằm, có lẽ bác ấy nghĩ rằng tớ bắt cóc hay định giở trò xấu với cậu.

Tôi
gượng cười, đưa tay gãi gãi đầu. Vài ánh nắng cuối cùng của ngày xuyên qua tàn
lá nhảy múa lấp lánh trong đôi mắt đen thẳm của Thiên Phong, tôi thấy trong
lòng có gì đó xao xuyến đang trỗi dậy. Tôi nhìn Thiên Phong, cố lấy hết can đảm
để làm một việc liều lĩnh.

-Thiên
Phong à…

Thiên
Phong nhìn vào mắt tôi mỉm cười.

-Có
chuyện gì?

-Tớ…thực
ra tớ…

“Tớ
muốn nói là tớ đã thích cậu từ rất lâu rồi”

Tôi
rất muốn nói với cậu ấy câu đó bây giờ, nhưng rồi lời chỉ mới ở trong cổ họng
tôi không thể phát ra được.

Thiên
Phong không chấp nhận một lời bày tỏ từ bất kì người con gái nào.

Chỉ
cần tỏ tình với cậu ấy, quan hệ bạn bè cũng sẽ không còn.

Tôi
cắn chặt môi để không thốt ra những lời tai họa đó, tôi nhớ lại những gì mình
đã chứng kiến, lí do mà cho đến bây giờ Thiên Phong vẫn ở bên cạnh tôi, rất rõ
ràng, bởi tôi chưa từng bày tỏ với cậu ấy như những cô gái khác. Một khi tôi
nói ra điều bí mật trong lòng, mọi liên hệ giữa tôi và cậu ấy lập tức tan biến.
Tôi nhíu mày, thấy trái tim mình nặng trĩu. Tôi không muốn như vậy.

Xưa
nay tôi nổi tiếng là kẻ cố chấp liều mạng. Nhưng đứng trước tình yêu tôi nhận
ra mình cũng chỉ là một người hèn nhát.

-Thiên
Phong! Tôi cố mỉm cười ngước lên nhìn cậu ấy.-Tớ muốn nói với cậu là tớ thấy áy
náy vì làm phiền cậu, và cám ơn cậu đã đưa tớ về tận đây.

-Được
rồi, cậu vào nhà đi! Thiên Phong cũng mỉm cười đưa tay vẫy chào tôi.

-Ừ…tạm
biệt cậu!

Thiên
Phong đi rồi tôi vẫn đứng thẫn thờ bên vỉa hè, lúc này những bóng đèn điện đã
được bật sáng, bóng tôi hắt trên mặt đường trông thật cô độc. Tôi biết mình
không nên nói cho Thiên Phong biết về tình cảm của mình, nhưng tôi không biết
mình còn làm được điều này trong bao lâu?

-Tại
sao không nói với cậu ta?

Một
giọng nói thân quen vang lên phía sau, tôi quay lại và thấy Thiên lam đang từ một
gốc cây Osaka lững thững đi lại phía tôi. Nhìn bộ dạng của cậu ta, cộng thêm ngữ
điệu của cậu ta, tôi dám chắc thằng nhóc này đã lén nghe cuộc đối thoại của tôi
và Thiên Phong từ nãy giờ rồi.

-Sao
cậu lại nghe trộm bọn tớ nói chuyện?

-Ai
thèm nghe trộm? Thiên Lam vất chiếc cặp của tôi vào lòng càu nhàu.-Hồi nãy cậu
định tỏ tình với Thiên Phong đúng không? Vậy sao cậu không nói?

-Cậu
biết lí do mà…Tôi cúi mặt xuống, lí nhí đáp lại.

-Cậu
định cứ như thế này cho đến bao giờ? Theo đuổi người ta mà cứ mãi im thì có kết
quả gì?

-Thiên
Lam! Cậu đã nghe đến câu chuyện về chiếc hộp bí mật của nàng Pandora chưa? Tình
cảm của tớ giành cho Thiên Phong cũng giống như điều bí mật trong chiếc hộp
Pandora vậy, một khi tớ nói cho Thiên Phong biết đồng nghĩa với việc tớ mở chiếc
hộp bí mật đó ra, và tai họa sẽ đến.