Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora

Điều Bí Mật Trong Chiếc Hộp Pandora

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324634

Bình chọn: 7.00/10/463 lượt.

ió của bầu trời tự do. Cái tên của cậu ấy thật đẹp, cũng rất giống
với sự xuất hiện của cậu ấy.Tôi vẫn đứng lặng im ngắm nhìn cậu, những ngọn gió
ùa qua nghịch ngợm trên mái tóc đen mượt như tơ của cậu càng khiến tôi trở nên
mơ hồ.

Thiên
Phong…

Cốp!!!!!

-Chưa
hết đau bụng à?

Trong
lúc tôi còn đang mơ màng thả hồn vào người con trai tuyệt đẹp tên Thiên Phong trước
mặt thì tên ngốc bên cạnh bất ngờ cốc đầu tôi. Giây phút lãng mạng của tôi
nhanh chóng kết thúc. Tôi quay sang liếc cậu ta căm ghét. Bình thường tôi đã rất
muốn đánh cậu ta rồi, nhưng bây giờ tôi còn mãnh liệt muốn giết chết cậu ta hơn
nữa.

-Chào
cậu Thiên Phong! Tớ tên là Nhật Hạ, cảm ơn cậu khi nãy đã giúp tớ mang chồng
bài tập lên phòng giáo viên. Tôi xí xớn đi đến trước mặt cậu ấy giới thiệu.

Thiên
Phong nhìn tôi dịu dàng mỉm cười, dường như cậu ấy là kiểu người kiệm lời. Các
bạn nữ trong lớp tôi có vẻ rất vui trước sự gia nhập của Thiên Phong. Đến lúc
này thì tôi mới nhìn đám bạn ái ngại, có lẽ không phải chỉ mình tôi tin vào
tình yêu sét đánh, Thiên Phong mới vào lớp chưa đầy một tiếng tôi đã nhận ra có
rất nhiều bạn gái chú ý đến cậu ấy rồi, tôi thở dài, tình hình này xem ra tôi
có rất nhiều đối thủ.

Trước kia tôi học
chuyên môn toán nên phần lớn thời gian tôi đều giành để giải bài tập, những môn
khác tôi đều học theo kiểu đối phó với giáo viên, chỉ cần đủ 7.0 trở lên là đủ,
ngoài ra tôi không quan tâm lắm đến những kiến thức cần tiếp thu. Nhưng khi lên
cấp ba đăng kí học chuyên văn tôi mới biết thì ra ngoài toán cũng có những môn
học rất thú vị. Lịch sử, sinh học, ngữ văn…tất cả dường như đều mở ra cho tôi một
chân trời mới, một thế giới mới khiến tôi say mê khám phá. Lúc này tôi mới cảm
thấy có phần hối tiếc vì trước đây tôi đã bỏ qua những điều thú vị này.

Đăng kí học văn
ban đầu là do tôi muốn giữ sĩ diện với bạn bè. Nhưng dần dần tôi cảm thấy văn học
quả là một môn học thú vị, và đúng như tên nhóc giỏi văn trước kia đã nói với
tôi, những người học giỏi toán chưa chắc đã học được văn, và văn học cũng không
dễ như tôi nghĩ. Tôi không có khả năng viết ra những bài thơ lay động lòng người,
không sáng tác được những áng văn khiến người đọc chảy nước mắt. Nhưng tôi yêu
thích những tác phẩm văn học, đặc biệt là các tác phẩm hiện đại của Việt Nam và
Trung Quốc. Càng học sâu vào khối C tôi càng thấy mình không muốn quay lại nữa.
Trước đây tôi đã từng hối hận vì mình đăng kí học khối C, nhưng giờ tôi lại cảm
thấy nếu trước kia mình không lựa chọn điều này thì giờ tôi còn hối hận hơn nữa.

Nhưng vấn đề bây
giờ không chỉ là những môn học nữa, điều khiến tôi quan tâm nhiều nhất bây giờ
chính là Thiên Phong. Nếu không vào đây học tôi sẽ không có cơ hội gặp được cậu
ấy, không biết đến cậu ấy. Chính vì vậy bây giờ tôi có thể vui vẻ khẳng định là
trước kia mình đã có quyết định rất đúng đắn rồi.

Thế nhưng cuộc sống
cũng không phải lúc nào cũng theo ý mình.

-Chào buổi sáng,
Thiên Phong !

Tôi bước vào lớp
trong tâm trạng vui như chưa từng được vui. Điều đầu tiên mà tôi làm trong vô
thức là đưa ánh mắt về phía Thiên Phong. Cậu ấy cũng vừa thấy tôi và đáp lại bằng
một nụ cười dịu dàng.

-Chào buổi sáng,
Nhật Hạ!

Ầm..ầm…ầm…

Hình
như có tiếng động gì đó rất ồn ào trong ngực tôi, tôi cố kìm nén để không hét
lên vì kích động rồi chậm chậm đi lại chổ mình ngồi. Mấy chiếc bàn gần chổ tôi
bây giờ chật kín người, toàn là mấy cô nàng xinh xinh trong lớp tới bắt chuyện
với Thiên Phong. Thiên Phong thì vẫn thế, kiệm lời và có vẻ hơi lạnh lùng, chỉ
thi thoảng mỉm cười đáp lại những câu hỏi vu vơ của mấy cô bạn. Nhưng mấy cô bạn
trong lớp tôi dường như có động lực gì đó rất lớn, nhất quyết không chịu bỏ cuộc.

Thằng nhóc Thiên
Phong vào lớp mới có 1 tuần mà đã cướp mất của cậu hơn ½ fan hâm mộ rồi kìa,
Thiên Lam! Cậu định để yên vậy sao?

Danh-một cậu bạn
trong lớp huých huých tay Thiên Lam. Tên khó ưa kia có vẻ không để tâm lắm, vẫn
ngồi một chổ loay hoay nghịch khối rubic trong tay. Tôi khẽ liếc về phía Thiên
Phong, cậu ấy đang thả đôi mắt đen thẳm lên bầu trời xanh lam qua ô cửa sổ. một
tay chống cằm, những ngọn gió ùa qua đùa giỡn những sợi tóc mượt như tơ trên
khuôn mặt thanh tú. Tôi vô thức chống tay lên cằm mơ màng, không hiểu sao tôi rất
thích nhìn thấy hình ảnh của Thiên Phong như thế này.

-Nhật Hạ! Thục Anh
chọc chọc vào vai tôi cười đểu.-Đang ngắm nhìn ai vậy?

Tôi quay lại,
hơi ngượng ngùng, không trả lời nó. Thục Anh thấy vậy lấy ngón tay gõ gõ xuống
bàn nhìn tôi dò xét.

-Cậu ta nhìn
cool đấy chứ?

-Cậu thích Thiên
Phong hả? Tôi hỏi Thục Anh với vẻ nghi ngờ, nhưng nhỏ lắc đầu.

-Không!

Nói là không. Thế
nhưng tôi thấy nhỏ vẫn dán mắt ngắm nhìn Thiên Phong. Tôi cảm thấy hơi nghi ngờ
về câu trả lời của nó nên tiếp tục chất vấn:

-Vậy sao cậu ngắm
nhìn người ta say đắm vậy?

Thục Anh quay
sang liếc tôi. Trả lời ngắn gọn:

-Trai đẹp là một
l


Old school Swatch Watches