m theo mình.
-Không có ánh sáng điện, không có nhạc, vậy mà cậu vẫn nhảy
được, cậu lạ thật đấy !
Anh Vũ nói với giọng trong trẻo, nhẹ nhàng, Leo hơi ngơ
ngác. Khi nãy dưới ánh điện sáng rực cậu đã thấy Anh Vũ rất dễ thương rồi. Bây
giờ dưới ánh trăng bạc cô bé còn xinh đẹp đáng yêu hơn khi nãy gấp bao nhiêu lần.
Kéo sát Anh Vũ lại gần mình hơn, Leo mỉm cười thì thầm vào tai cô:
-Tại cậu không biết thôi, có một bản nhạc đặc biệt mà chỉ
mình tớ nghe được, chỉ cần có nó tớ có thể cùng cậu khiêu vũ cả đời ! Leo mỉm
cười, bản nhạc mà cậu nói đến đã bắt đầu kể từ khi Anh Vũ gặp cậu, và bây giờ
nó vẫn chưa dừng lại…
Anh Vũ không thể
hiểu những gì Leo nói, cô bé vẫn bước từng nhịp theo cậu, nhưng một giây không
tập trung, cô hơi lạc bước, đôi giày cao gót của cô bé loạng choạng khiến cô mất
thăng bằng ngã về phía sau. Leo vội giữ cô lại, nhưng đúng lúc này cậu lại bị
hai đứa ngốc Cát Cát và Minh Nhật không biết ở đâu lao tới tông vào, thế là cả
hai bị hất thẳng xuống hồ nước phía sau Anh Vũ...
5 giây sau…
-Ặc…
Ngoi lên hít thở vội bầu không khí căng lồng ngực, Anh Vũ
và Leo nhìn nhau bật cười, đây là hậu quả của hai đứa ngốc cứ lao vào khiêu vũ
khi không có ánh điện đây mà, ánh trăng bạc trên trời soi bóng sáng rực xuống mặt
hồ, và trong ánh trăng in đáy nước đó, Anh Vũ và Leo là hai nửa của mặt trăng
tròn, mọi thứ xung quanh yên ắng một cách kì lạ, một cơn gió nhẹ thổi qua mang
theo mùi hương hoa hồng xanh.
-Người Lào có tục lệ hắt nước lên người để cầu may. Có lẽ
tớ và cậu sắp gặp điềm may đó. Leo gượng cười gạt vạt tóc đỏ phủ trên mặt.
- Người ta chỉ té nước lên người thôi, còn cậu và tớ thì
bị ném thẳng xuống nước luôn. Có thể loại may mắn như thế này sao…Anh Vũ mỉm cười
thở dài.
-Còn sống không vậy? Anh Vũ, Leo !
Cát Cát và Minh Nhật vội đi lại đưa tay kéo hai người
lên, cả hai đều ướt sũng như chuột. Hai tên nhóc hậu đậu này, rõ ràng khi nãy tụi
nó cố tình hất hai người xuống hồ, mai phải cho tụi nó một trận mới được...
-Hắt..xì...!!!!
Khi đã an tọa trên bờ, cô bé thấy mọi người đã tản ra đi
về nhà. Vì cúp điện hơi lâu nên buổi tiệc cũng đã chấm dứt. Anh Vũ ôm hai tay
vào người run cầm cập, trời đêm đã lạnh mà còn bị ướt thế này, thật xui xẻo. Đột
nhiên, một chiếc áo vét đen được khoác lên người cô bé, có một người trong dòng
người đi ra dừng lại bên cạnh cô. Anh Vũ hơi ngước lên. Anh Khôi đang mỉm cười
với cô, đôi mắt đen thẳm dịu dàng:
-Cận thận kẻo bệnh đó !
-Cảm...cảm ơn anh ! Anh Vũ đưa tay chạm vào chiếc áo. Nó
thật ấm áp…
Hai người bạn nhìn Anh Khôi ngạc nhiên, còn Leo thì hơi
khó chịu, sao tên này còn chưa chịu đi về đi, sao lại tỏ ra quan tâm Anh Vũ của
cậu như vậy, thật bực mình. Mà đôi mắt đen thẳm hơi buồn của người con trai đó
khiến cậu hơi bận tâm, Leo nhớ rằng mình đã nhìn thấy nó ở đâu rồi. Cúi xuống thấy
Anh Vũ nắm chặt vạt áo run lên bần bật, Leo lo lắng nắm tay cô đỡ dậy.
-Cậu không sao chứ Anh Vũ? để tớ lấy đồ của tớ cho cậu
thay. Đi với tớ nào...
Đã gần 20 phút trôi qua mà điện vẫn chưa sáng lên, Leo cầm
đèn pin dẫn cô bé tới phòng của mình và mở tủ lấy chiếc sơ mi trắng đưa cho cô
bé. Anh Vũ mỉm cười, tủ đồ của Leo toàn đồ trắng, hiếm hoi lắm mới thấy một vài
chiếc áo màu lạc vào, vậy là Leo thích màu trắng à ?
-Cậu thay đồ đi Anh Vũ, để tớ đi lấy cho cậu ly nước
nóng.
Năm phút sau, cậu gõ cửa đi vào với li sữa nóng trên tay,
thấy bộ dạng của Anh Vũ cậu hơi ngẩn ngơ. Cô bé mặc mổi chiếc sơ mi của cậu dài
qua hông và hơi rộng, đôi chân trần thuôn dài, ánh trăng bạc bên cửa sổ hắt vào
càng làm cho cô bé rạng rỡ hơn, cậu đi lại mỉm cười:
-Thì ra khi sâu róm lột xác thành bươm bướm lại đẹp như vậy,
cậu làm tớ ngạc nhiên đó, Anh Vũ.
-Cậu đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế hả ? Có tin tớ
ném cậu từ cửa sổ xuống dưới không ? Anh Vũ nhìn cậu cảnh cáo. Khôi Vỹ vẫn thường
dặn cô phải cẩn thận với bọn con trai, có lẽ anh ấy nói cô phải đề phòng tên háu
sắc này chăng ?
-Tớ không có ý gì cả...Leo nhìn cô bé ấp úng.-Tớ chỉ muốn
nói là hôm nay cậu đáng yêu lắm, thật đó Anh Vũ, hôm nay…cậu rất đáng yêu...
Bên ngoài hồ nước đang dậy sóng, một bông hoa hồng xanh
trôi dập dờn trên mặt nước được nhặt lên, Sa Lệ bóp nát bông hoa trong tay giận
dữ:
-Chờ đó, Hà Anh Vũ !!!!
-Tối qua tắm chung với nhau vui không hai đứa? Cát Cát bất
ngờ lên tiếng khiến Anh Vũ giật mình, Leo đang xếp mấy cuốn vở vào ba lô cũng
hơi đỏ mặt.
Tối hôm qua sau khi ngã xuống nước và bộ váy xanh bị ướt
sũng, Anh Vũ đã phải mặc tạm áo sơ mi của Leo và được cậu đưa về tận nhà. Vì với
bộ dạng của cô bé lúc đó khó mà bắt taxi được,
và vì Leo cũng không an tâm để cô về một mình lúc khuya như vậy.
-Cậu muốn nói gì thế? Anh Vũ làm ra vẻ lạnh lùng, nhưng
cô bé thừa biết con nhỏ này nói gì.
-Chậc ! Khiêu vũ hăng say đến nổi nhảy luôn xuống hồ, điều
gì khiến hai cậu phấn khích muốn tắm chung c