Bốp…
Bốp…
Rắc…!!!!!!
Chồng
gạch to đùng nát vụn trước mặt Anh Vũ, người cô bé ướt đẫm mồ hôi, mấy ngày hôm
nay có nhiều chuyện xảy ra quá, Anh Vũ thấy trong người ức chế quá. Hội thể
thao chỉ còn một tuần nữa là bắt đầu rồi. Bây giờ là lúc tập nước rút của cô.
Nhất định phải giành cho được vé vào chung kết, phải giữ cho được ngôi vị vô địch
của trường…
Cạch…
Cánh
cửa phòng tập mở ra, Leo bước vào, nhìn thấy cậu, Anh Vũ hơi bối rối. Còn vụ rắc
rối xảy ra hôm trước nữa, Anh Vũ đã lỡ tay đánh người cô thân của cậu bị thương
ngay trước mặt cậu, chắc Leo đang giận cô lắm. Leo lạnh lùng nhìn cô vài giây rồi
đi ra, cậu không có ý định ở lại tập nữa. Anh Vũ hơi thất vọng, cô không nghĩ
là Leo giận cô đến nỗi không muốn nhìn mặt cô lâu như vậy, cũng đã một tuần rồi,
ít ra thì cậu cũng nên để cho cô cơ hội được giải thích chứ…
-Leo,
Leo ! Chờ tớ với….
Anh
Vũ chạy theo Leo ra bên ngoài. Ngước lại nhìn cô bé, cậu lạnh lùng không nói
gì, điều này khiến Anh Vũ thấy buồn hơn. Có lẽ cậu ấy giận thật rồi.
-Leo,
cậu định đi đâu vậy ? Sắp đến ngày thi đấu rồi, cậu không tập luyện sao ? Anh
Vũ nhìn cậu lựa lời hỏi thăm.
-Tôi
không tham gia thi đấu nữa. Gạch tên tôi khỏi đội Karate đi. Leo quay lại lạnh
lùng, đôi mắt cậu bình thản, khuôn mặt không biểu lộ một chút cảm xúc. Lạnh như
băng.
-Cậu…cậu
nói gì vậy Leo. Anh Vũ nhìn cậu lo lắng, không lẽ Leo giận cô đến mức này sao
?-Sắp đến ngày thi đấu rồi, cậu không thể bỏ ngang như vậy được, đội Karate
không thể thiếu cậu, cậu không thể vô trách nhiệm như vậy được. Leo !
-Tôi
đã nói với cậu tôi là người có trách nhiệm bao giờ chưa ? Leo liếc ngang khuôn
mặt bối rối của Anh Vũ rồi quay bước đi, cô bé vội đi lại nắm chặt cánh tay cậu.
-Leo
! Chờ đã !
-Chuyện
gì nữa ? Cậu cau mày nhìn cô bé .
-Leo….
Tớ…Tớ muốn nói là tớ xin lỗi cậu chuyện hôm trước. Tớ đã sai khi ra tay đánh Sa
Lệ…Anh Vũ nhìn cậu ngập ngừng, Leo vẫn không tỏ ra chút cảm xúc gì.
-Xin
lỗi tôi làm gì ? Nếu muốn xin lỗi thì cậu hãy đi mà nói với Sa Lệ đó. Đừng có
làm phiền tôi nữa. Nói rồi cậu quay bước đi.
-Khoan
đã, Leo ! Anh Vũ vội chạy theo kéo cậu lại.-Leo ! Việc tớ đánh Sa Lệ là tớ sai,
nếu cậu muốn giận thì cứ giận một mình tớ là được, cậu không thể cư xử với mọi
người trong đội Karate như vậy được, cậu là một trong những trụ cột của đội, cậu
bỏ đi rồi thì bọn tớ phải làm sao đây ?
-Đó
không phải việc của tôi. Leo gạt cánh tay cô bé ra.-Đừng làm phiền tôi nữa, tôi
không muốn nhìn thấy mặt cô nữa.
-Leo
! Leo !
Anh
Vũ gọi với theo, cậu vẫn không dừng lại, mái tóc đỏ rực bay nhẹ trong làn gió,
một mùi hương dịu ngọt của hoa hồng xanh tỏa ra, vậy là Leo đã bỏ đội Karate,
chức vô địch coi như vô vọng rồi. Còn một mình, Anh vũ đứng tần ngần suy nghĩ,
nếu Cát Cát và Minh Nhật mà biết chuyện này chắc họ thất vọng lắm, chỉ vì cô mà
đội Karate bị liên lụy, cô bé cảm thấy cắn rứt quá, phải làm sao để hòa giải với
Leo đây, cô không muốn kết thúc mối quan hệ với người bạn thân một cách lãng
nhách như vậy…
-Anh
Vũ ! Sao lại đứng đây, cậu không tập võ sao ?
Lãm
ở đâu đi lại phía cô, hôm nay cậu nhóc đã đi học trở lại, cú sốc và nỗi đau khi
mất đi cô em gái của cậu xem ra nguôi được phần nào rồi. Anh Vũ quay lại nhìn cậu
mỉm cười.
-Tớ
đang tập, sao cậu chưa về nhà ?
- Tớ
có một thứ muốn đưa cho cậu…Lãm ngập ngừng rồi lấy trong túi áo ra một sợi dây
chuyền mặt thánh giá đưa cho Anh Vũ.
-Đây
là…Anh Vũ nhìn sợi dây bạc trước mặt, sợi dây thật đẹp, Lãm thì có vẻ hơi buồn.
-Lẽ
ra tớ muốn tặng cho em gái tớ. Nhưng tớ không kịp…Tớ không thể vất bỏ nó. Tớ
cũng không dám ngắm nhìn nó. Cậu giữ hộ tớ một thời gian được chứ, Anh Vũ ? Lãm
đưa tới trước mặt cô bé, Anh Vũ hơi lưỡng lự, rồi cô bé cũng cầm lên, đeo nó
lên cổ.
-Được
! Tớ sẽ giữ nó giúp cho cậu. Khi nào cậu muốn lấy lại, tớ sẽ trả.
-Cám
ơn Anh Vũ !
Lãm
mỉm cười nhẹ nhỏm. Sợi dây chuyền này không phải cậu không kịp tặng cho em gái,
chính cô em bé bỏng của cậu đã trao lại cho cậu và dặn dò : “hãy tặng nó cho chị
gái nào mà anh hai yêu quý nhất.”
-Anh
Khôi đang đợi cậu ở ngoài cổng đó, Anh Vũ !
-Sao
? Cô bé ngước lên ngạc nhiên,-Sao anh ấy lại ở đây ?
-Cậu
ấy tới đây tìm cậu !
Anh
Vũ đi ra ngoài cổng. Anh trai cô đang đứng bên gốc cây ôsaka trổ hoa vàng rực,
một vài cánh hoa rơi vãi trên vai anh. Thấy Anh Vũ, anh mỉm cười bước lại.
-Anh
trai ! Sao anh lại ở đây ? Ông già mà thấy sẽ không vui đâu…Anh Vũ nhìn anh lo
lắng.
-Không
sao đâu Anh Vũ, Anh nhớ em không chịu nổi nên mới đến đây gặp em!
Anh
Khôi mỉm cười, mái tóc bay nhẹ theo làn gió, cô bé giờ mới để ý thấy Anh Khôi đang
nuôi tóc dài, và mái tóc của anh chấm đến vai rồi. Nhìn anh bây giờ y như con
gái, à không, phải nói là y như Anh Vũ mới đúng. Thấy cô em gái mình nhìn mái
tóc mỉm cười, Anh Khôi đưa tay lên chạm nhẹ t
