bếp.
Trên môi ông ta lại xuất hiện một nụ cười khó hiểu.
Phúc mở to mắt nhìn Băng rồi lại quay sang nhìn ông ta.
Phúc hoàn toàn không hiểu đang có chuyện gì xảy ra ở đây. Phúc thấy Băng từ
tính nết cho đến ngoại hình đâu có gì xuất chúng hơn những cô gái mà ông ta từng quan hệ, tại sao ông ta nhất định phải lấy Băng bằng được ?
Càng nghĩ anh ta càng thấy đau đầu, càng bị rối, cuối cùng anh ta đành lắc đầu chịu thua.
Ngồi vào bàn ăn, Băng mừng rỡ khi thấy cô bạn thân đang đi từ trên lầu xuống, mặc dù sắc mặt vẫn còn tái nhợt nhưng đã khá hơn.
Thấy Băng, Hoa sợ hãi chạy vội lại, giọt ngắn giọt dài, Hoa ôm chầm lấy Băng.
_Băng ! Tao…tao sợ quá !
Băng ôm chặt lấy cô bạn thân, vỗ nhẹ vào lưng Hoa, Băng an ủi.
_Mọi chuyện đã qua rồi, mày đừng lo lắng quá.
Hoa sụt sịt.
_Chúng ta rời khỏi đây được không ? Tao không chịu được không khí đáng sợ này.
_Ngồi xuống ăn đã, ăn xong cả hai chúng ta cùng đi.
Hoa lắc đầu nguầy nguậy.
_Không ! Tao muốn đi luôn bây giờ.
Cử chỉ làm nũng như một cô em gái nhỏ đang giận dỗi của Hoa đối với Băng
khiến cho mấy người trong phòng ăn ngây người, họ che miệng cười thầm.
Ngay cả Băng cũng bực mình không kém.
Băng đang rầu cả ruột, cô bạn thân không biết điều thì thôi, lại còn khiến tâm trạng của Băng ngày càng tồi tệ hơn.
Đúng là không ai có số khổ như Băng.
Ông ta kín đáo quan sát hai cô bạn thân. Khi thấy Băng vỗ về an ủi, và động viên Hoa, ánh mắt ông ta nhìn Băng rất lạ, trên môi ông ta nhếch lên
một nụ cười lãnh đạm và chiến thắng.
Ông ta đã nắm được điểm yếu của Băng.
Với điểm yếu này, ông ta có thể dễ dàng điều khiển Băng, và bắt Băng phải làm theo lời của ông ta.
_Ngồi xuống ăn cơm đi.
Ông ta bảo cả hai.
Nghe giọng của ông ta, Hoa ôm Băng ngày càng chặt, cơ thể nhỏ bé khẽ run lên một cái, khuôn mặt nhợt nhạt đã lấm tấm mồ hôi.
Hoa sợ ông ta, sợ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mặt ông ta, không dám đối diện với ông ta.
Hoa coi ông ta giống hệt một con ma, một tên ác quỷ xuất hiện giữa ban ngày.
Hoa không hiểu tại sao trên đời này lại có người đáng sợ như ông ta.
Đẩy cô bạn ra khỏi cơ thể, Băng kéo Hoa ngồi xuống ghế.
Hoa còn run sợ hơn cả Băng, hốt hoảng, tâm tư hỗn độn nên không còn tâm trí ăn uống và muốn ở đây thêm một lúc nào nữa.
Hoa chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi căn nhà đáng sợ này càng nhanh càng tốt.
Mặc dù nguyện vọng của Hoa và Băng là thế nhưng ông ta không có dấu hiệu gì là sẽ để cho hai người rời khỏi đây sau khi cả hai đã ăn no và nghe ông ta nói nên dù hai người có muốn, có ước cũng vô ích.
Bình tĩnh, Băng gắp một đũa rau, cho lên miệng, Băng nhai thật kĩ sau đó cố nuốt.
Thức ăn mặc dù ngon, mặc dù được bà giúp việc nấu bằng cả tâm huyết và lòng
thành nhưng khi ăn vào miệng, Băng tưởng đang ăn phải thuốc độc.
Nhìn khuôn mặt nhăn nhó, khổ sở và chán ghét của Băng, ông ta nhếch mép cười nhạt.
Phúc chắt rượu vào bốn cái ly.
Đặt trước mặt ông ta, Hoa và Băng mỗi người một ly rượu, Phúc cười nói.
_Chúng ta cụng ly chứ ?
Băng lạnh nhạt nói.
_Tôi không biết uống rượu.
Hoa đẩy ly rượu trước mặt sang một bên.
_Tôi..tôi cũng không biết uống rượu.
Đang nhấm nháp ly rượu trên tay, ông ta đặt ly rượu xuống bàn, mười ngón tay đan vào nhau, chống khuỷu tay vào bàn, mắt nhìn Băng, ông ta nghi ngờ
hỏi.
_Cô không biết uống rượu ?
Băng đặt mạnh đũa xuống bàn, nhìn thẳng vào mặt ông ta, Băng mím môi đáp.
_Không.
Đôi mắt Băng trong veo, mặt Băng không biến sắc, Băng không hề nói dối, từ
trước nay, Băng không hề đụng đến rượu, cũng không uống cà phê, Băng chỉ uống nước lọc và nước ngọt.
Đánh giá Băng một lúc, ông ta biết Băng không hề nói dối.
Chuyển ánh mắt sang nhìn Hoa, ông ta hỏi.
_Cô cũng không biết uống rượu ?
Hoa chết khiếp khi bắt gặp ánh mắt đáng sợ của ông ta.
Cúi gằm mặt xuống, tay run run, Hoa run rẩy đáp.
_Không…không, tôi không biết uống.
Thấy cô bạn mình suýt bị nghẹn và sắp khóc thét vì ông ta. Băng nổi khùng.
_Ông có thể bớt nói xàm và bớt hỏi đi vài câu được không ? Bạn tôi sắp ngất xỉu vì ông rồi kìa.
Phúc che miệng cười, ngay cả bà giúp việc mặc dù vẫn sợ ông ta nhưng nghe Băng nói, bà cũng không nhịn được cười.
Ông ta chuyển ánh mắt sang nhìn Phúc.
_Cậu có chuyện gì cao hứng sao ?
Phúc im bặt, ngay cả nhếch mép cũng không dám. Cầm lấy ly rượu, Phúc uống một ngụm để che bớt bối rối và sợ hãi của mình.
Xem ra từ trước đến nay chỉ có mình Băng là dám to tiếng và cãi lại lời của ông ta, ngoài ra không còn ai dám làm như thế trước mặt ông ta.
Chưa ăn được hai thìa cơm, Hoa bị