An Ninh ngạc nhiên hỏi hai chị hầu gái.
-Em không biết gì sao? Em suýt chết cóng trong phòng đông lạnh đó, may mà cậu út tìm thấy em kịp thời, không thì chắc giờ em….
-Vậy sao?
-Không những thế, sau khi đưa em từ bệnh viện về, cậu út nhất định phải
để em ở phòng cậu ấy, quản gia Chu càn ngăn mãi mới được. Xong lại còn
chăm sóc em 2 đêm liền không ngủ. Em đúng là có diễm phúc lắm đấy.
An Ninh cười trừ trước câu nói của hai chị hầu gái và cũng không hiểu vì sao cậu út lại làm như vậy. Vài ngày sau đó, An Ninh lấy lại được sức
khỏe của mình nhanh chóng, cô lại tiếp tục làm công việc dưới bếp ăn của mình….
-An Ninh.- Tiếng quản gia Chu gọi cô.
-Dạ, thưa quản gia.
-Bà chủ muốn gặp con đấy.
An Ninh theo quản gia Chu đến phòng khách, cậu út đang ngồi ở đó.
-Cô tới đây An Ninh- Bầ chủ ra lệnh.
An Ninh rón rén tiến lại phía bà chủ.
Bà chủ nhìn An Ninh rồi nhìn cậu út, giọng bà cất lên đầy uy lực.
-Có lẽ tôi nên nói thẳng. Vì tôi cũng là mẹ, tôi luôn muốn mọi thứ tốt
nhất cho con trai tôi. Cho chúng những thứ tốt nhất, chọn cho chúng
những thứ đắt tiền, cao cấp nhất. Cô hiểu ý tôi chứ An Ninh.
An Ninh cúi đầu lắng nghe lời bà chủ, cô biết bà đang muốn nói gì, cô đủ thông minh để hiểu từng câu từng chữ cay nghiệt của bà.
-Mẹ nói gì vậy? Những thứ đắt tiền, cao cấp là sao? Mẹ có ý gì vậy.-Cậu út gắt lên.
-Mẹ là mẹ của con, mẹ không cho phép con có thứ tình cảm nào đặc biệt với người hầu. Mẹ không cho phép như vậy.
-Tình cảm gì chứ? Giữa con và An Ninh chỉ là….
-Chỉ là gì chứ? Mối quan hệ giữa chủ và tớ như con thật sự đã đi quá đà, không phải chỉ mẹ mới thấy, tất cả mọi người làm ở đây đều thấy.
-Không có chuyện gì cả. Tất cả không có chuyện gì cả…-cậu gắt lên.
-Một Thiên Bảo là quá đủ, ta không thể để con đi theo vết xe đổ của nó
được. An Ninh, cô hiểu ý tôi nói chứ?-Bà chủ bất chợt hỏi An Ninh.
-Dạ thưa bà chủ, tôi hiểu. Tôi xin nghe theo sự sắp xếp của bà.-Giờ đây
An Ninh còn biết nói gì hơn câu ấy, cô chỉ là thân phận trâu ngựa, làm
thuê cho họ. Đối với họ, cô chỉ là cọng cỏ, là đôi dép lê so với đôi
giầy da xa xỉ.
-Tốt, tôi sẽ không để cô thiệt đâu, tạm thời cô cứ về phòng của mình,
công việc sẽ được sắp xếp cho cô sau. Huệ Ân cũng đã khỏe hẳn, từ mai cô không cần hầu hạ Thiên Thành nữa. Còn về Thiên Bảo….
-Con sẽ không để mẹ sắp đặt một lần nữa đâu.
Giọng nói từ phía cửa vọng vào khiến mọi người ai nấy đều ngỡ ngàng.
Thiên Bảo bước vào trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người.
-Con về từ bao giờ vậy Thiên Bảo?-Bà chủ hỏi cậu hai.
-Về từ lúc mẹ nói “ mẹ không muốn Thiên Thành đi theo vết xe đổ của con”
-Mẹ nói gì sai sao? Các con phải biết mình là ai, mẹ không cho phép có thứ tình cảm nam nữ giữa chủ nhân và đầy tớ.
-Đó là mẹ tự suy diễn ra đó thôi, mọi chuyện chẳng có gì hết.
-Mẹ lo xa như vậy là thừa sao?
-Có phải vì vậy từ lần đó, suốt 6 năm liền mẹ để một người hầu nam hầu hạ con.
-Đúng, chỉ có như vậy, con mới quên được con nhỏ đó.
Cậu hai mỉm cười chua chát, cậu quay lại nhìn tất cả những người làm có mặt trong căn phòng, và cậu nhìn An Ninh.
-Mẹ, đúng là vô tâm. Những lời như vậy mà mẹ cũng có thể nói ra trước mặt bao nhiêu người đã tận tụy vì mẹ sao ?
Bà chủ lạnh lùng ngồi xuống ghế, bà nhấp một ngụm rượu nhỏ trước khi tiếp lời.
-Đó là sự khác nhau giữa số phận, người sở hữu đồng tiền và người chạy theo đồng tiền. Con không biết sao ?
-HAHAHAHAHAHA…-Cậu hai cười lớn.
-An Ninh là hầu gái của con,trên tai cô ấy vẫn còn đeo chiếc khuyên của
con. Không có lệnh của con, không ai được phép để cô ấy rời xa con dù
chỉ nửa bước. mẹ biết chứ…-Nói rồi cậu lôi An Ninh đi khỏi nơi nồng nặc
mùi căng thẳng đó. Cậu út cũng theo hai ngườ đó ra khỏi phòng để lại bà
chủ bực tức trong phòng.
-Cô trở về phòng đi, không có lệnh của tôi, không được phép đi đâu cả.
Thiên Thành, cậu vào phòng tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.-Cậu hai
buông tay An Ninh ra và ra lệnh cho cô.
An Ninh gật đầu nghe theo lời cậu. An Ninh nhìn theo bóng cậu hai, một
cái bóng khiến người khác cảm thấy an toàn và tràn đầy sinh lực. Dường
như cô đã để mọi người chi phối mình quá nhiều mà quên mất rằng trên tai cô vẫn còn dấu hiệu của cậu hai.
……………
Cậu hai đóng cửa lại, cậu đặt trước mặt cậu út một ly rượu và một chai rượu.
-Có muốn uống một chút không?-Cậu ngượng ngùng hỏi Thiên Thành
-Không, em không biết uống rượu.
Cậu hai gạt gật đầu, cậu lấy trong túi áo ra một lon nước cam rồi lại đặt trước mặt cậu út.
-Uống đi, tôi mua lúc ở sân bay, nhưng chưa kịp uống.
-Có chuyện gì cần nói với em sao?-Cậu út vừa mở lon nước vừa hỏi.
-Có lẽ đây là lần đầu chúng ta ngồi nói chuyện với nhau như thế này, dù
sao chúng ra cũng đã là người một nhà. Vậy tôi nói