xuống cạnh anh, tôi cắn chặt môi, cố
kiềm nén tiếng nấc của bản thân. Cùng nằm trên một chiếc giường, sao
khoảng cách chúng tôi lại xa xôi như vậy.
————————————
Sáng sớm khi tôi thức dậy thì đã không thấy anh. Tưởng chừng như tối qua là một giấc mơ. Ngồi trên giường thanh tĩnh đầu óc một lúc, tôi sửa
soạn quần áo rời đi. Không có anh, tôi ở lại đây còn ý nghĩa gì nữa. Chi bằng trong thời gian này đi kiếm em trai mình không hay hơn sao. Chị Ba và bé Yến trông thấy tôi kéo vali ra khỏi phòng thì rất ngạc nhiên, vội vàng hỏi:
- Cô định đi đâu?
- Em muốn quay về nhà cũ…Khoảng thời gian này làm phiền mọi người quá!
- Cô ơi, cô không ở đây với con nữa sao?
- Bé Yến ngoan, khi cô sinh em bé xong sẽ ẵm em về thăm con, được không? –
Tôi mỉm cười, xoa đầu bé – Chị Ba, có thể cho em mượn điện thoại được không?
- Trời, cô cứ tự nhiên đi. Sao phải xin phép tôi chứ? – Chị Ba chỉ chỉ chiếc điện thoại bàn
Tôi gật đầu, bước tới gọi cho số điện thoại quen thuộc. Đầu dây bên kia
thông báo không liên lạc được. Tôi cũng nghĩ như vậy nên không bất ngờ
lắm. Tôi suy nghĩ một lát, quyết định gọi cho Phúc
- Phúc, chị Vy đây! Uhm, chị vẫn khỏe…Không sao đâu…Nhà cũ của em…Chị
định dọn đến đó một thời gian…Uhm, được, chị biết rồi…Cảm ơn em nhiều.
Tôi gác máy. Vậy là không cần lo về chỗ ở nữa. Đi một vòng lớn, cuối
cùng lại quay về điểm xuất phát. Tạm biệt hai mẹ con chị Ba, tôi leo lên taxi về lại căn nhà cho tôi khoảng thời gian yên bình nhất trong đời.
——————————
Tôi lật một góc chậu cây nhỏ trước sân, lấy chiếc chìa khóa để mở cửa.
Đây là chìa khóa dự phòng, vì tôi ngày xưa có thói quen quăng chìa khóa
lung tung nên Phúc làm một cái giấu ở đây cho tôi. Khi tôi rời đi, cậu
nhóc cũng không có ý nghĩ sẽ đem cất nó, nên bây giờ tôi mới may mắn
ngồi được trong nhà. Vật dụng từ lúc tôi đi cũng không có gì thay đổi,
có chăng là nhiều bụi hơn thôi. Nhìn một lượt xung quanh, cảm giác hạnh
phúc, tiếng cười, tiếng nói của những ngày ấy vẫn còn len lỏi trong từng ngõ ngách. Đưa tay quệt một đường trên bàn phòng khách, tôi thở dài
ngao ngán. Hôm nay phải tổng vệ sinh rất mệt mỏi đây. “Con ngoan, chịu
cực một hôm nhé!” – Tôi đưa tay lên bụng, trấn an con gái.
Với thân hình không còn như xưa, chậm chạp, lề mề lau lau dọn dọn thì đã quá giờ trưa. Lúc này cảm giác đói bụng cũng xuất hiện, tôi quyết định
đầu tiên sẽ đi rút tiền ngân hàng, tận hưởng bữa trưa ở nhà hàng sang
trọng, sau đó sắm cho mình chiếc di động mới, rồi các thứ linh tinh lặt
vặt nữa. Nghĩ là làm, tôi tắm rửa sạch sẽ, rời khỏi nhà. Bao nhiêu buồn
chán, bực dọc quyết định vứt bỏ hết sau lưng, tự thưởng cho mình một
ngày thật vui vẻ. Ngay cả mình không biết tự yêu lấy bản thân thì làm
sao mong người khác quý trọng mình chứ.
Dạo một vòng trung tâm mua sắm, tôi dừng lại ở cửa hàng bán vật dụng trẻ em. Do mải mê nhìn ngắm một số thứ bắt mắt mà tôi vô tình đụng phải một người. Lúc ngẩng lên định xin lỗi thì bắt gặp ngay ánh mắt đang mở to
ngạc nhiên nhìn mình, còn tôi thì cảm thấy hết sức vui mừng với sự hội
ngộ này
- Á, sao anh ở đây? – Tôi vui vẻ hỏi Hải Lâm
- Như em thôi! Mua đồ cho con… – Hải Lâm hơi ngượng ngùng gãi gãi đầu
- Woa! Anh và Lan Linh có em bé rồi sao? Chúc mừng hai người nha! Cô ấy
có đi chung với anh không? – Tôi vừa hỏi vừa ngó nghiêng xung quanh
- Không có! – Hải Lâm lắc đầu – Chúng ta ra kia nói chuyện đi!
- Uhm, được!
Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại Hải Lâm, thật sự thì tôi có một chút phấn
khích. Dù gì tình cảm của chúng tôi từ trước tới giờ vẫn rất tốt.
- Em dạo này sao rồi?
- Vẫn tốt! Anh nhìn xem, em cũng sắp làm mẹ rồi!
- Em tái hôn khi nào? Sao không báo anh một tiếng để chúc mừng em…
- Cái này…rất dài dòng.
Tôi có chút khó xử, không biết làm sao mở miệng nói với anh là tôi đã
quay lại với Thanh Phong. Với những việc mà Thanh Phong đã gây ra cho
Lan Linh, e rằng Hải Lâm dù không biết rõ nhưng cũng không tránh khỏi
khúc mắc trong lòng. Chưa kể bây giờ tôi còn sắp ly dị. Tình hình đúng
là có kể ra vừa mất rất nhiều thời gian lại mất vui, cho nên cứ tránh
được thì tránh.
- Bây giờ em ở đâu? Khi nào rãnh rỗi anh sẽ đưa Lan Linh tới thăm em.
- Em hả? Vẫn ở chỗ cũ…Không có gì thay đổi.
- Anh tưởng em có chồng thì sẽ rời đi chứ.
- Hì, anh cứ xem em là bà mẹ đơn thân đi!
- Cái này… – Hải Lâm có chút lo lắng nhìn tôi – Anh cũng có đọc báo, công ty
nhà em…
- Anh biết mà, em trước giờ đối với vấn đề đó không có quan tâm. Không
cần lo cho em đâu. Em thật sự rất tốt mà. – Tôi mỉm cười trấn an anh –
Lan Linh thế nào?
- Đã khá hơn rất nhiều rồi. Từ lúc sinh em bé, cô ấy gần như bình phục hoàn
toàn.
- Thật mừng cho hai người!
Những lời này đều là lời nói thật tâm của tôi. Trải qua nhiều việc như
vậy, bản thân tôi không còn muốn thù hận ai nữa. Dù trư